Tôi luôn luôn bám lấy suy nghĩ rằng mỗi người trong chúng ta đều có thể làm được điều gì đó bé nhỏ để giảm bớt một phần nỗi thống khổ của nhân loại.

I have always held firmly to the thought that each one of us can do a little to bring some portion of misery to an end. (Albert Schweitzer)

-----------------------------------------------------------------------

Từ thiện: 3 con thơ nhìn bố đếm sự sống từng ngày vì ung thư ở Gia Lai

Tổ chức từ thiện ở Gia Lai


Đêm khuya, trong căn nhà thấp nhỏ với những tiếng gió rít liên hồi, những người hàng xóm xung quanh vẫn nghe rõ tiếng khóc của 3 đứa trẻ khi chúng cùng gọi bố. Chứng kiến cảnh các con van xin bố đừng chết, chị Tài cũng cứng họng, đứng không vững nên ngã vật xuống góc nhà.

Từ ngày bố bị ung thư nhưng không có tiền đi viện chữa, 3 cậu con trai thường dành hết thời gian của mình bên cạnh bố.

Chật chội, nghèo và bi thảm, đó là tất cả những gì chúng tôi cảm nhận được khi trở về thăm gia đình chị Nguyễn Thị Tài ở thôn Lý Đông, xã Vĩnh Hồng, huyện Bình Giang, tỉnh Hải Dương. Nằm sâu tận ở cuối ngõ nhỏ, không gian quanh nhà chị càng thêm ảm đạm, thê lương với những bụi tre già cứ cót két mỗi khi gió ập đến. Căn nhà nhỏ và thấp tè đủ để kê 2 chiếc giường ọp ẹp, ngoài ra chị chẳng có gì cả ngoài 3 đứa con thơ và người chồng đang trong cảnh chờ chết.

Bản thân chị Tài không thể xoay sở được tiền cho chồng chữa trị.

“Anh phát hiện bị ung thư vòm họng cũng 1 thời gian rồi em ạ nhưng chị không có tiền cho anh đi xạ trị. Đến năm 2015, mọi người họ hàng sốt ruột quá nên mỗi người đi vay được 1 ít đưa cho chị để chị cho anh lên bệnh viện K để chữa. Giờ thì sức khỏe anh yếu lắm, anh chỉ nằm đó thôi”.

Sức khỏe anh Trượng hiện đã rất yếu vì căn bệnh ung thư vòm họng.

Nghẹn ngào và đau đớn, chị Tài kể chuyện gia đình mình trong hai hàng nước mắt đã giàn giụa. Bên cạnh là 3 con, chúng cũng đều đang khóc vì sợ bố chết. Cậu con lớn là em Hà Đình Bàn hiện đang học lớp 9, hai em sau là Hà Đình Chiến lớp 5 và Hà Đình Tuấn lớp 3… Chúng còn quá nhỏ để đối diện với sự thật rằng bố không còn ở lại lâu được nữa nên lúc nào cũng vội. Bàn bảo đi học về là cả 3 anh em không dám la cà ở đâu mà về nhà luôn với bố vì bố nhớ các con lắm.

Tìm hiểu về:

Tổ chức từ thiện Việt Nam


Hơn ai hết hiểu được bệnh tình mình đang mang nên anh Trượng càng tủi thân khi nhắc đến các con. Yếu nên không nói được nhiều, anh chỉ thều thào được mấy câu: “Anh chết rồi, thương các con lắm. Chúng còn nhỏ quá chưa làm được gì”.

Không chịu đựng được khi nhìn các con khóc gọi bố, chị Tài ra bên ngoài ngồi khóc 1 mình.

Nói rồi anh lại nằm xuống, những hơi thở nặng nề và khó nhọc khiến chúng tôi cũng sợ hãi và mường tượng ra 1 ngày không xa anh sẽ ra đi mãi mãi. Lúc đó, không biết rồi chị Tài sẽ xoay sở ra sao cùng 3 đứa con nhỏ. Chị cũng không biết nữa, chỉ khao khát rằng ngay trong lúc này có tiền để cho anh tiếp tục lên viện xạ trị kéo dài sự sống.

Chị thương cả bố mẹ chồng đã ở tuổi gần đất xa trời nhưng vẫn lo lắng cho các con, các cháu.

Chồng đã bệnh, 3 con còn nhỏ, bản thân chị Tài còn đang chăm sóc bố mẹ chồng đã ngoài 80 tuổi. Nhìn con bệnh tật, không có tiền đi viện, ông bà càng sốt ruột nhưng không biết làm cách nào cả. Ở cái độ tuổi đã gần đất xa trời, trớ trêu thay khi bố mẹ hàng ngày nhìn con chết dần chết mòn nhưng lại không thể cứu...

Thương bố mẹ, anh Trượng lại càng xót 3 đứa con nhưng lại không có cách nào cứu vãn được. Vợ chồng chỉ làm ruộng, kiếm đủ cái ăn, giờ anh bệnh, chị cũng phải nghỉ làm để ở nhà chăm nên bữa ăn còn đứt dở nên anh không dám mơ mình được lên viện chữa trị tiếp.


Ngôi nhà với những đồ đạc trong nhà chị Tài.

Hoảng sợ khi sức khỏe ngày một yếu, anh biết ngày của mình đã sắp đến gần nên chỉ có 1 khao khát: “Khi anh nhắm mắt xuôi tay rồi, cầu xin mọi người giúp các cháu có đủ cái ăn và được đến trường, có như thế anh mới yên tâm nhắm mắt”.

Thương con nhưng bà cũng bất lực.

Nói đến đây thì anh bật khóc khiến chúng tôi ai cũng nghèn nghẹn ở cổ họng. Anh còn cơ hội để sống thêm nữa nhưng lại không thể vì nghèo, vì khổ nên anh chọn cách ra đi sớm nhưng lại canh cánh trong lòng nỗi lo lắng cho các con. Cả 3 đứa, chúng còn nhỏ dại quá để chống chọi được với cuộc sống đầy khó khăn này nên càng hoảng sợ khi biết bố sẽ chẳng sống được bao lâu nữa. Trên chiếc giường ọp ẹp kê tạm, tiếng 3 đứa con lại van xin bố đừng chết khiến mọi người lại càng sốt ruột. Thương anh Trượng, thương cho cả các em khi không còn sự lựa chọn nào khác vì nghèo, vì khổ quá!

Mọi đóng góp của các nhà hảo tâm xin gửi về:

Chị Nguyễn Thị Tài (thôn Lý Đông, xã Vĩnh Hồng, huyện Bình Giang, tỉnh Hải Dương). Số điện thoại: 01698726814

Xem thêm:

Tổ chức từ thiện tại Gia Lai: Ông bà nội già yếu nuôi 4 cháu nhỏ khi cha mất, mẹ bỏ đi

Gia Lai: Ông bà nội già yếu nuôi 4 cháu nhỏ khi cha mất, mẹ bỏ đi

Tổ chức từ thiện Việt Nam


Chúng tôi đến thăm 5 bà cháu bà Lê Thị Chi (SN 1954, thôn 4, Hòa Phú, Chư Păh, Gia Lai) vào một buổi trưa. Khi thấy người lạ tới nhà, bà Chi ngỡ tôi là nhân viên của Trung tâm Bảo trợ trẻ em Gia Lai nên bà Chi vỡ òa khóc vì nghĩ phải xa 2 đứa cháu của mình…

Tai họa ập đến gia đình bà Chi vào ngày 28/12/2015 (âm lịch), khi con trai bà Chi là anh Lê Quang Đa (SN 1983) chở 3 con nhỏ của mình là cháu Lê Thị Mỹ Ngân (SN 2007), Lê Quang Hằng (SN 2009) và cháu Lê Thị Mỹ Việt (SN 2011) đi đến nhà người quen ăn tất niên. Khi xe của 4 bố con anh Đa vừa ra đến QL14 gần nhà thì xảy ra tai nạn giao thông khiến anh Đa và cháu Hằng tử vong sau đó; cháu Ngân và cháu Việt bị chấn thương sọ não nặng phải nhập viện cấp cứu.

Cám cảnh trước hoàn cảnh của gia đình anh Đa, người dân trong vùng đã vận động giúp đỡ, quyên góp tiền bạc để vợ anh là chị Lê Thị Mỹ Lệ và mẹ là bà Chi có tiền mai táng cho 2 cha con anh Đa, đồng thời chữa bệnh cho cháu Ngân và Việt.


Ngân và Việt bị thương quá nặng, sau đó được đưa đi bệnh viện Chợ Rẫy và một số bệnh viện Đông y chữa trị nên may mắn đã đã qua khỏi. Tuy nhiên, vụ tai nạn đã khiến trí não của 2 cháu bé bị ảnh hưởng, lúc thì ngây ngô, lúc thì hung dữ… Ngoài 3 đứa con trên, vợ chồng anh Đa còn có 2 con gái út sinh đôi là cháu Lê Thị Bích Hoài và Lê Thị Bích Thương (SN 2013).

Giới thiệu:

Tổ chức từ thiện Việt Nam


Sau khi thảm họa ập đến với gia đình chị Lệ, người dân trong vùng thương cảm đã luôn giúp đỡ, chia sẻ 1 phần tấm lòng của mình đến với gia đình chị. Ngỡ tưởng người phụ nữ này sẽ thương yêu những đứa con mồ côi cha của mình hơn, nhưng nào ngờ, sau khi xây xong mồ mả cho chồng con. Ngày 1/5/2016 (âm lịch), người phụ nữ này đã đi biệt tăm không thấy trở về…

Cũng từ đó, mọi gánh nặng lại đổ dồn lên người bà Chi, một mình phải chăm nuôi 4 đứa cháu. Trong khi 2 đứa út thì còn quá nhỏ, 2 đứa lớn thì bị bệnh khiến cuộc sống của bà như sự đày đọa.

Bà Chi cùng 2 cháu gái lớn bị ảnh hưởng của vụ tai nạn

Bà Chi cho biết, hiện tại, bản thân bà có 4 sào cà phê và vườn nhà anh Đa có 100 cây cà phê, trong khi đó bà đang nợ Ngân hàng chính sách 50 triệu đồng (20 triệu đồng do anh Đa vay để lấy vốn làm ăn trước đây, 30 triệu bà vay cho con gái út đóng tiền học). Nhưng từ ngày gia đình bà xảy ra chuyện đến nay, một mình bà phải chăm 4 đứa cháu nên không chăm sóc được cà phê. Cuộc sống của 4 bà cháu càng rơi vào khó khăn hơn. Đặc biệt khi cháu Ngân và Việt hay đau ốm, có lúc tính tình hung dữ đánh nhau rồi đánh cả 2 đứa em sinh đôi của mình khi bà đang bận bịu công việc…

Mặc dù vậy, bà Chi vẫn cố gắng chăm sóc cả 4 đứa cháu, hàng ngày vẫn đưa Ngân (đang học lớp 3) và Việt (học mẫu giáo) đến trường. Sau đó, bà Chi lại vừa ẵm vừa dắt 2 đứa cháu sinh đôi đi cạo vỏ bời lời thuê cho người dân trong vùng với tiền công khoảng 20.000- 30.000 đồng/ngày. “Lúc nào tôi cạo vỏ thì tôi để 2 đứa nhỏ nằm bên cạnh ngủ. Hôm nào 2 đứa lớn không đi học thì tôi mang chúng đi gửi với tiền công, tiền ăn… là 100 nghìn/ngày cho 2 đứa. Vì mình tôi ở nhà giờ không trông nỗi chúng, sợ 2 đứa chị đánh em”, bà Chi chia sẽ.

Tuy nhiên, điều khiến bà Chi sợ hãi nhất là cách đây một thời gian, bà nhận được điện thoại của một người đàn ông được cho là người tình mới của con dâu mình điện thoại về, nói sẽ về đón mấy đứa nhỏ cháu bà đi ra Bắc sống cùng. Từ đó trở đi, trong lòng bà luôn dấy lên sự sợ hãi, bất an: “Từ ngày mẹ nó bỏ đi đến nay không hề liên lạc với tôi, chỉ nhắn lại đúng 1 tin nhắn lúc mới đi là nói tôi nuôi các cháu. Tôi thấy người ta bắt cóc trẻ con bán sang Trung Quốc nhiều, nên tôi sợ chúng về bắt cháu tôi mang đi bán. Tôi già cả rồi không giành giật được với chúng”, bà Chi vừa nói vừa òa khóc.

2 cháu nhỏ sinh đôi ngủ ngon lành ở nhà trẻ

Dù rất thương cháu, nhưng một mình bà Chi vừa không đủ kinh tế để nuôi các cháu mình, vừa sợ hãi các cháu mình bị người đàn ông kia về mang đi nên bà đã đồng ý để 2 cháu nhỏ sinh đôi vào Trung tâm Bảo trợ trẻ em của tỉnh Gia Lai. “Tôi đã đồng ý làm hồ sơ để họ nuôi nhận 2 đứa nhỏ rồi, không biết lúc nào họ mới tới mang 2 đứa đi. Tôi đau xót lắm nhưng giờ không có cách nào nữa cả, tôi ngày càng già yếu mà kinh tế thì khó khăn, phải thường xuyên đưa 2 đứa lớn đi khám, bốc thuốc…”, bà Chi quặn lòng chia sẽ.

Bà Nguyễn Thị Kim Hoa- Cán bộ Thương binh và Xã hội xã Hòa Phú cho biết, hoàn cảnh của bà cháu bà Chi rất khó khăn, bà có 3 người con, 2 con trai đã mất, còn con gái út thì mới học Đại học ra trường nhưng chưa có việc làm. Hiện tại, một mình bà phải nuôi 4 đứa cháu nên cuộc sống rất khó khăn, rất cần sự chia sẽ của cộng đồng.

Mọi đóng góp hảo tâm xin gửi về:

Bà Lê Thị Chi (thôn 4, Hòa Phú, Chư Păh, Gia Lai). Số điện thoại: 01652434509

Xem thêm:

Cha mẹ nghèo ước có 40 triệu để mổ tim cho con 4 tháng tuổi

Hà Tĩnh: Cha mẹ nghèo ước có 40 triệu để mổ tim cho con 4 tháng tuổi

Đó là hoàn cảnh thương tâm của bé Phan Đình Tú, SN 2016, ở xóm 1, xã Hương Long, huyện Hương Khê, Hà Tĩnh.


Trong những ngày miền Trung đang oằn mình chống lũ, chúng tôi liên tiếp nhận được lời cầu cứu qua điện thoại của chị Võ Thị Hiền, mẹ của bé Tú: “Các anh ơi cứu con em với! Con em bị bệnh tim bẩm sinh, không ăn uống được gì hết, người gầy gò, xanh xao, khó thở, cháu yếu lắm rồi…”

Đã được 4 tháng nhưng bé Tú người như chú nhái con, chỉ nặng được 3kg, khóc van suốt ngày vì đau đớn.

Đội cơn mưa tầm tã của những ngày lũ, chúng tôi cấp tốc vượt chặng đường dài tìm đến gia đình của bé. Bà con lối xóm ở đây đang bận rộn chống lũ. Hỏi thăm, một người dân đượm buồn chỉ trỏ: “Nhà của bé Tú nằm ở cuối xóm, nghèo khổ nhất vùng này, đã thế lại bị bệnh hiểm nghèo. Ai nhìn gia cảnh bé, nhìn tình cảnh bé bị bệnh hiểm nghèo cũng thương xót vô cùng”.

Tiếp chuyện chúng tôi là người đàn ông trạc tuổi thất tuần, khuôn mặt đầy nếp nhăn và lốm đốm những vết sạm đen. Cụ giới thiệu mình là tên Thìn, là ông ngoại của bé Tú. “Vợ chồng nó đứa đang đi làm thuê, đứa đang đưa con đi khám ở bệnh viện huyện. Mấy ngày này trái gió, trở trời, thằng bé lên cơn đau tim và sốt, cứ đặt xuống giường là nó khóc hoài, thành ra cả nhà phải phân công để ẵm nó. Khổ lắm các chú ạ! Vợ chồng nó lấy nhau ra ở riêng trong căn nhà tạm bợ này, gia sản có gì đáng giá đâu, giờ con trai bị bệnh hiểm nghèo, biết xoay xở ra sao để cứu con. Ruột gan tôi đau như cắt khi thân già này chẳng giúp được gì cho con cháu vượt qua kiếp nạn này!” - cụ Thìn rơm rớm nước mắt.

Vừa lúc chị Hiền đưa con đi khám ở bệnh viện huyện trở về, bé Tú nằm trong vòng tay cứ quấy khóc, nhịp thở gấp gáp. Ẵm con vào lòng âu yếm, dỗ bé nín lặng, nhưng chị Hiền không tài nào khiến bé Tú ngớt tiếng khóc. “Cháu bị đau tim nặng lắm, thời tiết lại thất thường, nên nó khóc hoài vậy. Nhìn con mà em thắt ruột thắt gan” - chị Hiền tâm sự.

Bé Tú bị bệnh tật hành hạ, khiến tay chân, mặt mũi tím tái

Ngồi tần ngần một lúc, nhìn con bằng ánh mắt đượm buồn, rồi chị kể cho chúng tôi hay: “Năm 2016, vợ chồng em sinh thêm cháu Tú là con trai thứ hai. Nhìn bé lúc mới sinh da dẻ hồng hào, mặt khôi ngô hai vợ chồng vô cùng hạnh phúc. Các cụ cao niên trong làng nhìn tướng mạo cháu ai cũng bảo đứa con này là phước lộc lớn của gia đình. Nhưng càng ngày thấy cháu có những biểu hiện khác thường như chân tay tím bầm, lưỡi môi tím đen, khó thở và khóc yếu ớt, cả nhà bắt đầu lo lẳng bất an”.

Biết con sức khỏe có biểu hiện lạ, hai vợ chồng chị Hiền vay được ít tiền của hàng xóm đem con vào bệnh viện Trung ương Huế khám. Tại đây, các bác sỹ kết luận, bé Tú bị bệnh tim bẩm sinh thông liên thất dưới hai động mạch PCA.PFO, tăng áp phổi; chỉ định điều trị: phẫu thuật đóng thông liên thất. Tổng chi phí tạm ứng phẫu thuật là 40 triệu đồng. “Nhận được kết quả này em và chồng em thẫn thờ, ngơ ngẩn như người mất hồn. Gia cảnh của gia đình nghèo túng biết lấy đâu ra số tiền lớn như vậy để chạy chữa cho con bây giờ? Em ước mơ có 40 triệu đồng để mổ tim cho con, nhưng lực bất tòng tâm” - chị Hiền rưng rưng nước mắt tâm sự.

Số tiền tạm ứng để phẫu thuật tim cho bé Tú là một khoản quá lớn đối với gia đình chị Hiền, dù đã xoay xở khắp nơi nhưng anh chị chỉ kiếm được ngót vài triệu đồng.

Hai vợ chồng chị Hiền không có nghề nghiệp ổn định, bám mấy sào ruộng cằn cỗi ở miền biên viễn không đủ ăn, nghèo rớt mồng tơi, lao động làm thuê chưa kiếm đủ tiền để lo cái ăn, cái mặc hằng ngày chưa nói gì đến chuyện chạy chữa bệnh tình cho con ngốn cả mấy chục triệu đồng thế này.

Trước nghịch cảnh này, hai vợ chồng đành ôm con trở về nhà và chờ đợi vào phép nhiệm màu của cuộc sống. Một mình chị Hiền ở nhà chăm con, còn chồng chị - anh Kiên bươn chải đi làm thuê khắp nơi để mong góp đủ tiền để về cứu sống con thơ. Số tiền mỗi ngày kiếm được chẳng là bao trong thời buổi kinh tế khó khăn, lũ lụt hoành hành, nhưng anh Kiên vẫn cần mẫn đi sớm về khuya làm đủ mọi nghề lao động chân tay có thể. Trong thâm tâm của anh vẫn nhen nhóm nuôi những hy vọng tốt đẹp cho sức khỏe và tương lai của đứa con mà hai vợ chồng đứt ruột sinh ra.

Trong căn nhà xiêu vẹo, dột nát chẳng có thứ gì đáng giá, vợ chồng chị Hiền phải nuốt nước mắt trước từng cơn đau của đứa con trai tội nghiệp.

Chị Hiền ở nhà chăm con trong túng thiếu, không đủ tiền mua sữa, thành ra thân hình của bé Tú ngày càng gầy gò, xanh xao. Hằng ngày bé Tú vẫn gào thét trên đôi tay của mẹ vì đau đớn trong lòng ngực khi nhịp tim của bé không bình thường như bao đứa trẻ cùng trang lứa khác. Mỗi lần khóc bé mất sức nhiều, thần hình lại bầm tím, chân tay co quắp, nhịp thở yếu ớt dần và có lúc ngất lịm. “Nếu không được phẫu thuật sớm, con em sẽ chết mất thôi! Phải làm sao bây giờ các anh ơi!”, chị Hiền òa khóc nức nở.

Vợ chồng Hiền cầu mong lá thư cầu cứu này sớm đến với các nhà hảo tâm để đứa con thơ 4 tháng tuổi thoát khỏi lưỡi hái của tử thần.
Vợ chồng Hiền cầu mong lá thư cầu cứu này sớm đến với các nhà hảo tâm để đứa con thơ 4 tháng tuổi thoát khỏi lưỡi hái của tử thần.
Mỗi đứa trẻ không có quyền để chọn gia đình cho mình sinh ra, bé Tú đã sinh ra trong một gia đình nghèo khổ và chịu cực hình bởi căn bệnh tim hành hạ. Sức chịu đựng của bé có giới hạn, thời tiết miền Trung không thuận chiều ủng hộ sức khỏe của bé, một ngày không xa có thể bé sẽ tạm biệt thế giới khổ đau này để đến với một thế giới bình yên khác. Bé cần lắm một phép nhiệm màu đến để cứu rỗi, nâng niu trái tim bé bỏng của bé từ “đêm dài đớn đau” sang “ngày dài bình yên” như bao đứa trẻ bình thường khác được sinh ra, lớn lên và nuôi nấng trong vòng tay yêu thương của bao người.

Mọi đóng góp của các nhà hảo tâm xin gửi về:


Chị Võ Thị Hiền (xóm 1, xã Hương Long, huyện Hương Khê, tỉnh Hà Tĩnh). Số ĐT: 01699982502

Chuyên gia phong thủy Bát Nhã

Kính thưa quý vị, từ xa xưa, phong thủy đóng một vai trò quan trọng trong cuộc sống. Nó đã cho chúng ta thấy bản chất Âm - Dương phải thống nhất hòa hợp, dương không quá nổi trội và âm không quá suy, tất cả phải có sự cân bằng từ hướng ngôi nhà chúng ta đang ở, từ vị trí bàn làm việc đến loại thực phẩm chúng ta dùng hàng ngày,… thì công việc làm ăn mới thuận buồm xuôi gió, sức khỏe mới dồi dào, cuộc sống mới hạnh phúc.

Chuyên gia phong thủy 


Tuy nhiên, không phải ai trong số chúng ta cũng am hiểu về lĩnh vực phong thủy để có thể vận dụng đúng quy luật Âm - Dương ngũ hành trong cuộc sống. Do đó, thầy Bát Nhã muốn chia sẻ những hiểu biết về lĩnh vực phong thủy, tử vi, tướng số của mình đến quý vị, đồng thời, cũng là nơi tư vấn, giải đáp thắc mắc về phong thủy cho người Việt và cung cấp các dịch vụ phong thủy liên quan đến việc phong thủy nhà đất, xây dựng, mua xe, dựng vợ, gả chồng, xem ngày giờ, cúng sao giải hạn,… cho những ai quan tâm.

Ngày nay, phong thủy đã được coi là một đối tượng nghiên cứu khoa học. Nhiều nước tiên tiến trên thế giới đã có những cơ quan nghiên cứu về phong thuỷ.

Là một người có nhiều năm nghiên cứu về phong thủy, thầy Bát Nhã nhận thấy rằng: nếu chúng ta loại bỏ những cách giải thích rời rạc, mang tính bí ẩn về những khái niệm trong phong thủy, thì những phương pháp ứng dụng của Âm - Dương ngũ hành trong phong thủy hoàn toàn mang tính khách quan, tính quy luật, tính nhất quán và khả năng tiên tri.

Qua đó, chúng ta có thể khẳng định rằng: Phong thủy là một phương pháp khoa học, hoàn toàn không mang tính tín ngưỡng hoặc mê tín dị đoan.


Phong thủy là hệ quả của một tri thức nghiên cứu về các qui luật tương tác của thiên nhiên, môi trường, con người; là phương pháp thay đổi chỉnh sửa những hiệu ứng tương tác của môi trường lên cuộc sống của con người và là sự kết hợp hài hòa giữa khí với nước; tạo ra một dòng khí lưu thông tự do, thông suốt; mang đến một môi trường tốt cho trạch, mệnh.

Ngoài ra, phong thủy còn là một lĩnh vực không dừng một chỗ mà luôn luôn thay đổi theo vần xoay của tạo hóa. Và như vậy, chúng ta cũng phải không ngừng tìm hiểu, trau dồi, cũng như thu nạp thêm kiến thức về nó. Vận dụng sai lầm một chuyện nhỏ trong phong thủy có thể dẫn đến hiểm họa khó lường cho chúng ta.

Hiện nay, có rất nhiều trường phái Phong Thủy khác nhau, trong đó nổi bật có ba phái:

1. Phong Thủy Loan Đầu: nghiên cứu về Hình thế của ngôi nhà.
2. Phong Thủy Bát Trạch: nghiên cứu về Lý khí, cụ thể là Nhân Khí của người đối với ngôi nhà đó.
3. Phong Thủy Huyền Không: nghiên cứu về Lý khí, bao gồm Thiên Khí và Địa Khí tác động đến ngôi nhà.


Do đó, để có một ngôi nhà hợp phong thủy thì cả ba yếu tố Thiên – Địa - Nhân trong ba phái Phong Thủy Loan Đầu, Phong Thủy Bát Trạch và Phong Thủy Huyền Không đều phải tốt và hai khía cạnh Hình và Lý phải cân bằng với nhau.

Và khi chọn mua hoặc chuẩn bị xây nhà thì gia chủ nên chú ý đến yếu tố Hình trước tiên. Vì đối với phong thủy phương Đông nói chung và phong thủy dành cho người Việt nói riêng thì việc chọn hướng nhà theo phong thủy rất quan trọng vì nó ảnh hướng đến cuộc sống của các thành viên sống trong nhà.

Thầy Bát Nhã xin phép được đưa ra một vài lưu ý để mọi người cân nhắc khi chọn hướng nhà như sau: Theo phong thuỷ thì phía Đông nhà có đại lộ thì nghèo, phía Bắc có đại lộ thì hung, phía Nam có đại lộ thì phú quý. Ngoài ra, việc chọn vị trí tốt để làm nhà cũng kiêng những nơi đất thấp, gần đền miếu, nơi có đường giao thông hoặc dòng chảy hướng thẳng vào nhà.

Ngày nay, bên cạnh các tài liệu về phong thủy thì cũng có rất nhiều dụng cụ hỗ trợ được sử dụng trong các dịch vụ phong thủy như: la bàn phong thủy, la kinh tróc long, la kinh đặc biệt, la kinh hai mặt xoay, la kinh tiếng Việt, thước đo Lỗ Ban,…
  
Tuy nhiên, để sử dụng được thước đo Lỗ Ban hay những dụng cụ hỗ trợ phong thủy khác, quý vị phải có một kiến thức chuyên môn nhất định hoặc là nhờ một chuyên gia trong lĩnh vực phong thủy tư vấn, không nên tự tiện sử dụng để tránh đem lại kết quả không tốt.

Bên cạnh đó, sẽ là thiếu sót nếu bàn về vấn đề phong thủy mà chúng ta không nhắc đến các vật phẩm phong thủy. Vật phẩm phong thủy có nhiều chủng loại, màu sắc, hình dạng và kích thước khác nhau, tương đương với giá trị và tác dụng phong thủy khác nhau.


Ví dụ như đá phong thủy, có loại dùng để làm trang sức, có loại dùng trang trí trong nhà để hóa giải xung khắc. Hiện nay, trang sức được làm từ đá quý phong thủy được rất nhiều người ưa chuộng vì chúng có màu sắc phù hợp với mệnh cung của người sử dụng nên sẽ đem lại sức khỏe, may mắn, hưng vượng cho người đeo.

Và ngược lại, nếu dùng trang sức đá phong thủy hay các vật phẩm phong thủy khác không theo đúng màu sắc phù hợp với mệnh của người đeo, sẽ đem lại những điều không tốt lành.

Một vài giới thiệu về phong thủy và những vấn đề liên quan đến phong thủy như các dụng cụ hỗ trợ dịch vụ phong thủy hay các vật phẩm phong thủy để quý vị đọc giả thấy rằng phong thủy không chỉ là một lĩnh vực vô cùng rộng lớn mà còn là một lĩnh vực không đứng yên một chỗ, luôn biến đổi theo quy luật tự nhiên.

Và như vậy, chúng ta cũng phải không ngừng tìm hiểu, trau dồi, cũng như bổ sung thêm kiến thức về phong thủy. Vận dụng không đúng một chuyện nhỏ trong phong thủy có thể dẫn đến hiểm họa khó lường cho chúng ta. 

Một lần nữa, thầy Bát Nhã xin kính chúc quý vị trong và ngoài nước có thật nhiều sức khỏe, cuộc sống sung túc, hạnh phúc tràn đầy và thân tâm an lạc!

Quý vị cần tư vấn vui lòng gọi: 0913661041 để gặp Thầy Bát Nhã

Tổ chức từ thiện Việt Nam

Tổ chức từ thiện Việt Nam


Lời giới thiệu

"Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy. Ta có thêm ngày nữa yêu thương !"

Một ngày nữa lại trôi qua, chúng ta lại thêm một ngày bình yên với cuộc đời, không ai biết ngày mai sẽ ra sao, nhưng cuộc sống hiện diện trước mắt vẫn còn những số phận, những nỗi đau quá nghiệt ngã. "Hạnh phúc nằm trong sự chia sẻ", câu nói ấy tự bao giờ đã là điểm tựa tinh thần, là phương châm sống của Tổ chức từ thiện Việt Nam

Cha ông ta có câu “Thương người như thể thương thân”, “Lá lành đùm lá rách”. Có lẽ câu ca dao trên đã tồn tại như một đạo lý sống luôn nằm trong cái Tâm của mỗi người dân Việt Nam: đó là yêu thương, đó là sẻ chia, là đùm bọc nhau cùng vượt qua hoạn nạn, khó khăn trong cuộc sống.

Tổ chức từ thiện Việt Nam


Trong quá trình thực hiện các Dự án tại nhiều tỉnh, thành trên đất nước Việt Nam, chúng tôi đã được gặp rất nhiều cảnh đời cơ cực mưu sinh, biết bao người già neo đơn không nơi nương tựa, thiếu ăn, thiếu mặc, những đứa trẻ thơ không biết con chữ bẻ đôi hay mồ côi, tật nguyền, những số phận từng ngày chống chọi với bệnh tật hiểm nghèo, nan y,… và tất cả họ đang rất cần tới sự động viên, chia sẻ và giúp đỡ. 

Đối với những người có hoàn cảnh khó khăn, để có thể giúp đỡ, mang lại niềm vui cho họ là điều vô cùng cần thiết và ý nghĩa. Đặc biệt với những người kém may mắn phải mang trong mình những căn bệnh thì tình yêu thương, sự chia sẻ lại càng quan trọng và ý nghĩa hơn, không chỉ giúp họ có thêm niềm vui trong cuộc sống, mà còn có thể tiếp thêm sức mạnh để họ chiến thắng vượt qua bệnh tật .


Chúng tôi là những người may mắn hơn họ và chúng tôi rất cảm thông, muốn làm một việc gì đó để chia sẻ, giúp đỡ họ. Với mục đích đưa những hoàn cảnh, mảnh đời bất hạnh đến những nhà hảo tâm thực sự; muốn đưa được các nhà hảo tâm đến gần hơn với những hoàn cảnh khó khăn, đúng người đúng hoàn cảnh, nên chúng tôi đã xây dựng và chính thức thành lập website Tổ chức từ thiện việt nam. 

Website ra mắt vào năm 2011 với toàn bộ chi phí hoạt động được tài trợ bởi Công ty sản xuất Cồn thạch Hỏa Long. Trang web luôn cập nhật thông tin mới nhất liên quan đến những mảnh đời bất hạnh cần giúp đỡ, những tấm gương sáng, bàn tay nhân ái trên toàn quốc.

Website này được lập ra vì mục đích nhân đạo, không vụ lợi, kết nối giữa các Mạnh thường quân và những người cần giúp đỡ. Vì vậy, chúng tôi không nhận tiền, hiện vật đóng góp trực tiếp từ các nhà hảo tâm. Mong các nhà hảo tâm giúp đỡ theo địa chỉ, số liên lạc có ghi cụ thể trong nội dung từng bài viết.

Biết rằng, một con én chẳng làm nên mùa xuân, nhưng nếu mỗi người chúng ta chung tay góp sức, mở rộng vòng tay nhân ái của mình, mang cái tình giữa con người với nhau để góp phần nào đó sẻ chia với những mảnh đời kém may mắn. Những tấm lòng dù lớn hay nhỏ nhưng gộp lại sẽ tạo thành món quà lớn, hết sức ý nghĩa, là niềm động viên tiếp thêm hy vọng cho cuộc sống.

Làm từ thiện không chỉ có cho đi mà còn là nhận lại. Từ Thiện không chỉ là ở vật chất, mà còn thể hiện qua hành động, lời nói và sự sẻ chia của chúng ta.

Khi ta biết chia sẻ cũng là cơ hội để chúng ta trả ơn cuộc đời vì bởi:

Nhận Đời Manh Áo Bát Cơm

Trao Đời Tất Cả Tấm Lòng Thanh Cao
-----------------------------------------------------------

Mong mọi người hãy đem những bài viết, trường hợp được đăng trên website Tổ chức từ thiện Việt Nam cho nhiều người cùng biết bằng cách Chia sẻ (share) lên trang web hoặc Mạng xã hội của mình (Facebook, G+, Twitter,...)

Mọi người nếu biết những hoàn cảnh khó khăn trên toàn quốc cần giúp đỡ vui lòng cung cấp thông tin cho chúng tôi qua số: 0945555336 hoặc Email: tochuctuthienvietnam@gmail.com

Thanh Hóa: Bước đường cùng của người phụ nữ độc thân mang căn bệnh suy tim

(Tổ chức từ thiện Thanh Hóa) Không nhà cửa, không chồng con, cuộc sống của người đàn bà ấy bao năm qua chỉ gắn với bệnh viện, thuốc men. Giờ đây, khi căn bệnh đã quá nặng chị được chỉ định ra Hà Nội điều trị nhưng vì không có tiền, chị đành cắn răng chịu đau đớn và âm thầm chờ đợi cái chết.

50 tuổi, chị có hơn 30 năm sống chung với căn bệnh hẹp hở van tim

Người đàn bà khốn khổ ấy tên là Lê Thị Thanh (thôn 11, xã Dân Lý, huyện Triệu Sơn, Thanh Hóa). Gặp tôi, người đàn bà ấy khóc nói rằng chị bất lực rồi, chị không biết phải làm thế nào để sống tiếp khi mà mỗi ngày trôi qua, bệnh tật hành hạ, sức khỏe yếu, không thể lao động được gì để nuôi sống bản thân chứ nói gì đến có tiền chữa bệnh.

Có lẽ hàng chục năm chống chọi với bệnh tật nên trông chị tiều tụi đến đáng thương. Khuôn mặt hốc hác cùng với thân hình nhỏ thó, chỉ da bọc xương, không còn sức sống. Đôi tay với những đường gân guốc, những vết tiêm, chuyền thâm xì nổi lên khiến ai nhìn cũng cảm thấy xót xa.

Xót xa hơn đó là khi trong cùng phòng bệnh có bao nhiêu bệnh nhân đều có người nhà chăm sóc, người có chồng, người có con có cháu nhưng chị thì không. Bao năm qua chỉ cứ lủi thủi một mình lê thân xác đi chữa trị như thế. Khi không thể bước đi nổi chị lại nhờ các điều dưỡng, y tá bệnh viện mua giúp đồ ăn, thức uống.

Tay chân chị chằng chịt những vết tiêm chuyền, kết quả của hàng chục năm sống chung với bệnh

50 tuổi nhưng chị có đến hơn 30 năm sống chung với căn bệnh hở hẹp van tim, đau mạch vành. 50 tuổi, đến căn nhà để ở chị cũng không có, phải ở nhờ nhà người chị gái. Chị gái chị cũng nghèo, cũng không có chồng và cũng ốm đau quanh năm. Bố mẹ chết sớm, vợ chồng anh trai đều bị mù.

Nghèo khó, không cậy nhờ được ai, không có tiền để mổ, bao năm qua chị chấp nhận sống chung với bệnh. Căn bệnh hẹp hở van tim của chị giờ đây đã chuyển sang giai đoạn suy tim cấp độ 4. Lúc còn có sức để đi chị thường đi mua trứng gà, vài bó rau vặt bán lại kiếm đồng ra đồng vào mua thuốc. Những khi bệnh tái phát chị lại nhịn ăn, nhịn mặc sống bằng đồng tiền của hàng xóm gom góp để chữa bệnh. Hết bệnh viện huyện, bệnh viện tỉnh lại quay về quê với cơm, muối mà không có nguồn thu nhập.

Bệnh viện tỉnh cách nhà hơn 30 cây số, một mình chị cứ bắt xe bus đi đi về về, có những khi chưa kịp bước chân lên xe chị đã ngã khụy, lúc đó chị lại phải nhờ đến bà con hàng xóm. Người đàn bà ấy chỉ khát khao được bàn tay chăm sóc của chồng con, khao khát có bờ vai để tựa vào lúc sức cùng lực kiệt, khao khát một ngày được khỏe mạnh… nhưng những khát khao của chị thật sự xa xỉ, chẳng bao giờ có được.

Người đàn bà ấy dù bệnh tật nhưng không một ai bên cạnh chăm sóc

Bệnh tật là vậy nhưng chị đâu dám nằm viện, cứ điều trị thấy bước chân còn có thể bước được chị lại xin về vì không có tiền, không người chăm sóc. Có những lúc đi viện mà trong người chị không có nổi 20 nghìn đồng. Chị bảo đã có lúc chị tặc lưỡi nghĩ đến cái chết, chỉ cần một liều thuốc là chị có thể vứt bỏ mọi khổ đau, mọi bệnh tật trên đời nhưng rồi chị không có đủ can đảm để vượt qua những ý nghĩ ấy, chị lại sống, lại chịu đựng.

Giờ đây, căn bệnh càng ngày càng nặng, chị được chỉ định ra bệnh viện tim mạch Trung ương để điều trị nhưng chị bảo làm sao mà chị đi được. Không tiền bạc, không người chăm sóc, với tấm thẻ bảo hiểm y tế của hộ nghèo, chị cũng không thể đủ điều kiện phẫu thuật. Chị lại quay về xin lấy thuốc nam để duy trì sự sống.

Câu chuyện giữa chị và tôi phải đứt đoạn vì những cơn ho rũ rượi và chị mệt đến mức thở cũng không nổi.

“Nhiều lúc chị chỉ muốn chết quách đi thôi. Cả cuộc đời chị khổ quá rồi, bố mẹ thì chết sớm, bệnh tật thì hành hạ. Chị thèm khát một ngày được khỏe mạnh thôi mà khó quá. Chị cũng không biết rồi những ngày tiếp theo sẽ ra sao nữa. Người ta còn có chồng, có con mà dựa vào, chị không biết phải bấu víu vào đâu để sống tiếp nữa đây” – chị khóc, những giọt nước mắt tủi phận rơi rớt xuống khuôn mặt già nua héo úa trông đến tội nghiệp.

Chia tay chị, tôi cứ ám ảnh cái ý nghĩ của người đàn bà cô độc đã túng quẫn đến mức: chỉ cần một liều thuốc là chấm dứt mọi khổ đau, mọi bệnh tật trên cõi đời này…

Tổ chức từ thiện Việt Nam kêu gọi sự đóng góp của các nhà hảo tâm, xin gửi về:

Chị Lê Thị Thanh (thôn 11, xã Dân Lý, huyện Triệu Sơn, Thanh Hóa). Điện thoại: 01663478606

Hà Nam: Hai con tàn tật mong có tiền giúp bố chữa bệnh xơ gan cổ chướng

(Tổ chức từ thiện ở Hà Nam) Đôi mắt ươn ướt, nó oặt cả đầu đi, nặn mãi mới ra được mấy từ: “Xin hãy cứu bố cháu” rồi nó òa khóc thật. Ngồi cách đó không xa, bố của em dặt dẹo như cành cây khô sắp gẫy bởi căn bệnh xơ gan cổ trướng đã bước vào giai đoạn nguy hiểm nhưng không có tiền đi chữa.

18 tuổi Vũ không được bình thường như bao bạn bè cùng trang lứa.

Cậu bé đáng thương mà tôi đã gặp là Tạ Đức Vũ tại xóm 3- Phú Đa, xã Công Lý, huyện Lý Nhân, tỉnh Hà Nam. 18 tuổi em không được bình thường như bao bạn bè cùng trang lứa, căn bệnh bại não khiến cơ thể và chân tay em co cứng, khó vận động. Ấy vậy nhưng nói gì em cũng hiểu và cố gắng trả lời lại cho dù phải gắng hết sức lực đến oặt cả người sang hẳn một bên.

Em khóc thương bố bệnh tật không có tiền đi viện chữa trị.

Vũ ngoan và thương em gái là cô bé Tạ Thị Thu Hằng nay đã 11 tuổi nhưng chỉ đặt đâu nằm đó. Căn bệnh bại não thể nặng khiến Hằng chẳng khác nào một đứa trẻ sơ sinh, phải phục vụ tất cả từ ăn uống, di vệ sinh. 

Em gái Vũ là cô bé Hằng nay đã 11 tuổi nhưng đặt đâu nằm đó.

Trong nhà tối om và ẩm thấp khiến mẹ của em lúc nào cũng phải trải 1 chiếc chiếu ra trước cửa nhà cho 2 anh em ngồi trông nhau. Thương em, cả ngày Vũ không đi đâu, em cố gắng trò chuyện truyện để em gái không kêu khóc, cho mẹ còn yên tâm đi làm kiếm cái ăn cho cả nhà.

Thương em nên cả ngày Vũ ở nhà trông và chơi với em.

“Cháu Vũ nó như thế nhưng mà hiểu chuyện lắm em ạ. Mẹ nó mà bận là ngồi trông em ngoan lắm. Mà con em nó chỉ chịu ngồi với anh Vũ thôi, người khác vào nó không vừa lòng là tỏ thái độ ngay”

Bố của các em, anh Tạ Văn Vượng đang ngồi nghỉ ở ngoài sân, nói vọng vào trong những tiếng khó thở. Mang trong mình cùng lúc nhiều bệnh từ dạ dày, xơ gan cổ trướng, u gan khiến sức lực của anh như bị vắt kiệt. 

Anh Vượng bị xơ gan cổ trướng nặng nhưng không có tiền đi chữa trị.

Chân tay đầy những mụn nhọt và phần lưỡi đen xì, anh bảo lúc nào cũng có cảm giác khó chịu bởi đi khám bác sĩ nói gan trướng to quá rồi phải nhập viện nhưng tiền không có nên đành đánh liều về nhà, sống được ngày nào biết ngày đấy.

Người anh nhiều mụn nhọt và phần lưỡi đen xì kể từ khi bị bệnh.

“Trong người anh như nào anh biết rõ, anh mà có mệnh hệ gì chỉ thương 2 đứa con thôi. Nó bệnh tật không được như người ta nên mẹ nó sẽ vất vả lắm mà không biết có nuôi nổi bát cơm cho chúng nó không nữa. Vợ anh bị bệnh đau đầu kinh niên, cứ có chuyện gì nghĩ là nó đau đến phát điên lên vậy”.

Anh Vượng tiếp tục câu chuyện khi vợ anh, chị Nguyễn Thị Hà cũng vừa đi làm về. Vội vã chị lại lao vào xem tình hình 2 con rồi lại quay sang hỏi han chồng. Tủi thân, chị ôm con khóc khi chúng tôi hỏi chuyện. 18 năm từ khi bước chân đi lấy chồng, cuộc đời người phụ nữ khốn khổ này là một chuỗi những nhọc nhằn, khổ sở khi sinh 2 đứa con thì cả 2 cùng bị bệnh. Chỗ dựa duy nhất của chị là anh Vượng bao năm mưu sinh bằng nghề buôn chuối nhưng nay cũng ngã bệnh, nằm bẹp 1 chỗ không lao động được gì.

Gánh nặng gia đình dồn cả vào chị Hà nhưng cố lắm chị chỉ kiếm đủ cái ăn.

“2 con thì các cháu bị từ khi chị sinh ra cơ nên dần chị cũng quen rồi em ạ. Còn điều chị lo nhất là bệnh của anh, bác sĩ cũng cho chị biết nếu anh theo điều trị trên bệnh viện thì còn kéo dài được chứ về nhà như thế này thì xác định đi lúc nào thì đi thôi”.

Con cái bệnh tật khiến gần 20 năm qua chưa có lúc nào chị được nở một nụ cười.

Dứt lời chị lại không nén được lòng mình. Nước mắt tuôn ra trên gương mặt vốn đã khổ sở đủ đường. Thương chồng, chị đau đớn như có ai cắt đi từng khúc ruột nhưng không thể thay đổi được gì bởi sức chị có hạn, cố lắm chị cũng chỉ lo đủ bữa cơm rau, cơm cháo cho cả gia đình.

“Nhà Vương – Hà này là nghèo kinh niên trong thôn, xã. Trước chú Vượng khỏe lắm, đi buôn chuối cũng chẳng lấy đâu ra mà giàu nhưng ít nhất còn chăm lo được cho 2 đứa nhỏ, giờ thì bệnh xơ gan cổ trướng nặng lắm rồi nên nằm bẹp đấy. Còn cái con bé Hằng ngày trước đóng ván rồi đấy mà nó lại tỉnh lại và cứ sống dặt dẹo đến giờ. Ở địa phương chúng tôi mà có đoàn nào về thăm hay giúp đỡ thì đều giới thiệu vào nhà này đầu tiên vì nó khổ quá” – Anh Tạ Tuấn Anh, Bí thư đảng ủy xã Công Lý ái ngại cho hay về tình hình của gia đình anh Vượng trong sự xót thương của nhiều người có mặt.

Cuộc sống khó khăn, bủa vây lấy gia đình chị Hà không biết đến bao giờ mới thôi.

Sự sống của anh Vượng đang bị đếm ngược từng ngày khi sức khỏe ngày một yếu. Nhưng để có tiền lên bệnh viện chữa là một điều không thể đối với hoàn cảnh vợ chồng anh. Sợ bố chết, Vũ cứ trân trân nhìn những người đến thăm để cầu xin sự giúp đỡ bằng từng câu, từng chữ mà nặng nề, khó nhọc lắm em mới thốt được ra. “Con muốn bố con sống”… “Các cô, các bác giúp con”. Quả thật lúc đó nhìn em, chúng tôi đã phải tránh mặt đi để cố dấu đi nước mắt. Tội quá Vũ ơi, thương em, thương cho cô bé Hằng và thương cho cả anh Vượng khi ngày ngày phải chống chọi với bệnh tật trong đói nghèo, khốn khổ.

Tổ chức từ thiện Việt Nam mong sự đóng góp của các nhà hảo tâm, xin gửi về:

Chị Nguyễn Thị Hà (xóm 3 Phú Đa, xã Công Lý, huyện Lý Nhân, tỉnh Hà Nam), Số ĐT: 01647713302

Hậu Giang: Người mẹ suy tim không tiền chữa sợ xa lìa con thơ

(Tổ chức từ thiện Hậu Giang) “Em chết thì yên phận mình, nhưng còn hai đứa con nhỏ chúng biết nương nhờ vào ai. Những lúc bệnh hành hạ, em ôm ngực nằm gục, hai đứa nhỏ cứ ôm ghì lấy mẹ thi nhau khóc. Hình ảnh chúng ám ảnh tâm trí khiến em sợ không còn cơ hội gặp lại con”.

Chị Nương đang chiến đấu với bệnh tật trong cảnh nghèo và quay quắt nỗi nhớ con

Đó là những lời tâm sự đẫm nước mắt của chị Đỗ Thị Mỹ Nương (27 tuổi, ngụ tại tỉnh Hậu Giang) đang vật lộn với tử thần trên giường bệnh bởi tình trạng suy tim giai đoạn cuối nhưng cảnh nghèo khốn khiến chị không đủ điều kiện bước vào cuộc mổ lớn để giữ lại mạng sống.

Chấp nhận nguy hiểm để giữ con

Chị Mỹ Nương mang trong mình căn bệnh tim bẩm sinh tồn tại ống động mạch. Tuy nhiên, do gia đình quá khó khăn nên không có điều kiện chữa trị. Đến tuổi trưởng thành, sức khỏe ổn định nên bệnh tạm lắng, chị lên Lâm Đồng làm mướn bằng nghề cạo ruột quả chanh dây và làm móng dạo. Tại đây, chị mang lòng yêu thương rồi thành thân với người cùng cảnh ngộ là anh Huỳnh Hồng Phúc (32 tuổi, ngụ tại tỉnh Hậu Giang).

Đứa con gái nhỏ được chào đời bằng sự đánh đổi nguy hiểm của bản thân người mẹ

Sau khi sinh đứa con gái đầu lòng là bé Huỳnh Anh (5 tuổi) sức khỏe của người mẹ trẻ bắt đầu xuống dốc. Vợ chồng chị dự định sẽ không sinh thêm con nhưng bị vỡ kế hoạch nên năm 2015 chị mang thai lần thứ hai. Khi đi khám thai định kỳ, bác sĩ khuyên chị nên bỏ thai để an toàn cho bản thân. Nhưng không đành lòng tước đoạt sự sống của con mình, chị bất chấp nguy hiểm, quyết dưỡng thai cho đến kỳ sinh nở.

Chị Nương bùi ngùi: “Suốt những tháng mang thai em ăn uống kém lại liên tục lên cơn đau tức ngực, khó thở nên cơ thể ốm yếu chẳng làm được việc gì. Mọi gánh nặng cơm áo của cả gia đình và tiền thuê phòng trọ đều dồn lên vai chồng. Đến kỳ sinh nở em về bệnh viện Đa khoa Cần Thơ, các bác sĩ đề nghị mổ bắt con vì sức em không thể tự sinh được. Con gái của em chào đời cân nặng chỉ có 1,9kg nhưng em phải dùng thuốc điều trị bệnh tim nên không cho con bú được”.

Bác sĩ Phụng cho biết, chị cần được mổ càng sớm càng tốt để giữ lại sinh mạng

Sau khi sinh, bệnh của chị Nương mỗi ngày một nặng thêm, chị liên tục bị ngất xỉu. Để cứu vợ, hơn 4 tháng trước anh Hồng Phúc vay mượn khắp nơi được gần 40 triệu đồng đưa vợ đến bệnh viện Chợ Rẫy thực hiện kỹ thuật bít dù. Những tưởng đã tai qua nạn khỏi, nhưng niềm vui về với các con chưa được bao lâu, bệnh tình của chị Nương lại tái diễn phải nhập viện trở lại.

Cần 70 triệu đồng cứu một mạng người

Ths.BS Đoàn Văn Phụng, khoa Hồi sức Phẫu thuật Tim cho hay, trước đây chúng tôi chọn phương pháp bít dù để hạn chế tối đa phẫu thuật xâm lấn có thể đe dọa sinh mạng bệnh nhân khi cơ địa của chị đã suy kiệt. Tuy nhiên, ống động mạch quá lớn chiếc dù không đủ để che phủ, áp lực của máu khiến dù bị bung ra. Hiện bệnh nhân đã bị suy tim độ III, cần phải thực hiện mổ hở để cắt và khâu bít hai đầu ống động mạch.

Chị Nương và con gái lớn trước khi bệnh tật bùng phát

Đây là cuộc phẫu thuật lớn, phải sử dụng hệ thống tuần hoàn ngoài cơ thể kết hợp với điều trị bằng thuốc và kháng sinh dự phòng. Chi phí phẫu thuật lên tới 80 triệu đồng nhưng gia đình mới chỉ tạm ứng được 16 triệu. “Bệnh nhân còn quá trẻ lại có 2 đứa con nhỏ nên chúng tôi đang động viên gia đình cố gắng cho chị phẫu thuật. Tuy nhiên đã gần 1 tháng nằm viện, tiền tạm ứng đang vơi dần song gia đình không thể xoay xở được chi phí. Chúng tôi có thể hỗ trợ tối đa cho người bệnh về chuyên môn, nhưng không có thuốc và thiết bị hỗ trợ thì bác sĩ cũng chẳng thể làm gì được”.

Thu nhập còm cõi mỗi tháng 5 triệu đồng bằng nghề lái xe nâng cho công ty gạch men của anh Phúc lâu nay chỉ đủ giật gấu vá vai nuôi vợ con. Số tiền vay để đưa vợ đi điều trị lần trước còn chưa trả được nên khi nghe bác sĩ thông báo khoản tiền mổ quá lớn, anh Phúc chỉ còn biết nuốt nghẹn nhìn vợ vật vã trên giường bệnh.

Cảnh nghèo khiến anh Phúc chỉ còn biết nuốt nghẹn nhìn vợ đau đớn trên giường bệnh

“Vợ chồng em chẳng có gì ngoài sức lao động của mình, nhưng nay em phải nghỉ việc để chăm vợ nên mất đi nguồn thu nhập. Hai đứa con thì đứa nhỏ mới được 8 tháng đã phải gửi về nhờ bà nội chăm sóc, tiền sữa không lo được nên con bé chỉ ăn cháo cho qua ngày. Đứa con lớn cũng gửi nhờ cô em vợ chăm sóc dùm. Con bé vừa bước vào năm học mới song đến bộ quần áo cũng phải mặc lại đồ từ năm trước, tiền trường em đang xin thiếu nhưng chẳng biết có đóng được cho con không”. Anh Phúc nghẹn ngào.

Những ngày qua anh quay cuồng chạy khắp nơi vay mượn nhưng chỉ được vỏn vẹn hơn 10 triệu đồng, số tiền ấy đang mỗi ngày một vơi dần theo sự sống héo úa của người vợ trên giường bệnh. Ông Nguyễn Trung Nam, Trưởng ấp Long Hòa B, xã Long Thạnh, huyện Phụng Hiệp cho hay, gia đình anh Phúc thuộc diện khó khăn tại địa phương, vợ chồng anh phải bỏ xứ đi làm ăn xa nhưng nay bệnh tật của chị Nương đang đẩy họ vào cảnh cùng đường. Chúng tôi rất mong cộng đồng cứu giúp để hai đứa cháu nhỏ không phải sống kiếp mồ côi”.

Mọi đóng góp của các nhà hảo tâm xin gửi về:

Anh Huỳnh Hồng Phúc (chồng chị Mỹ Nương), hiện đang chăm chị Nương ở Khoa Hồi sức Phẫu thuật Tim, bệnh viện Chợ Rẫy, TPHCM.  Điện thoại: 0943945768

Bắc Giang: Nỗi đau người cha đưa con đi cấp cứu mà trong túi chỉ còn 40.000 đồng

(Tổ chức từ thiện Bắc Giang) Biết con bị bệnh tan máu bẩm sinh nhưng tiền ăn không có, nói gì đến việc đi viện vì vậy mà đã 4 năm qua anh Thuận chưa một lần cho Dũng đi chữa trị. Lần này vì quá nguy hiểm, họ hàng anh em góp tất cả được hơn 200.000 đồng cho bố con xuống viện, trừ hết tiền đi xe anh còn lại 40.000 đồng để chuẩn bị bước vào cuộc chiến sinh tử giành lại mạng sống cho con trai.

Gương mặt vàng ệch của em Dũng khi đến viện.

Tiếp nhận ca bệnh của em Lý Văn Dũng – người dân tộc Sán Chí ở bản Tu Nim, Lệ Viễn, Sơn Động, Bắc Giang, các bác sĩ Trung tâm Thalasemia, Viện huyết học truyền máu TW ai cũng lo lắng và ái ngại. Thương cho em bởi căn bệnh đã ở mức báo động nguy hiểm, phải bước vào điều trị ngay mà bố mẹ thì nghèo quá, không có cả đến cái ăn.

Một số những giấy tờ ít ỏi còn sót lại cho việc chữa trị của Dũng.

Con bệnh nặng, bố chỉ biết nhìn con trong vô vọng.

Cùng chung tâm trạng với các bác sĩ, chị Trương Thị Hằng - Cán bộ phòng CTXH bệnh viện cũng đang tất bật các thủ tục để bắt đầu đi xin nguồn tài trợ cho em. Gương mặt đầy vẻ lo lắng, chị cho biết: “Bệnh nhân này lần đầu tiên mới xuống tới Viện huyết học truyền máu TW để điều trị căn bệnh tan máu bẩm sinh. Qua tìm hiểu và quan sát của chúng tôi, bệnh nhân thực sự rất khó khăn khi không có đồng nào trong người, bữa ăn thì chúng tôi sẽ phát phiếu từ thiện. Việc chữa trị cho em Dũng là cần thiết và phải làm ngay nhưng gia đình thì hoàn toàn không có khả năng nên chúng tôi tha thiết mong muốn được mọi người giúp đỡ cho em”.

Là người hiểu rõ về hoàn cảnh gia đình mình hơn bất cứ ai nên dù đang mệt và không thể nói được nhưng Dũng vẫn bật khóc trên giường bệnh khiến cho chúng tôi ai cũng chạnh lòng. Thương em, cậu bé với nước da vàng ệch- dấu hiệu của căn bệnh đã bước sang giai đoạn nguy hiểm nhưng đã không được điều trị trong 1 thời gian dài. 17 tuổi em khát sống và muốn được sống lắm nhưng bố mẹ nghèo đành bất lực thôi, em chẳng thể làm được gì hơn là chấp nhận cái chết đến với mình dù đang ở độ tuổi đẹp nhất.

Bố mẹ nghèo cho con đi viện với tài sản là ít quần áo đựng trong bao màu vàng.
Bố em, anh Lý Văn Thuận cho biết trong túi chỉ có 40.000 đồng.

Mẹ của em cũng nức nở khóc khi được hỏi về tiền chữa trị cho con.

Hỏi về việc cho Dũng đi viện chữa trị, ngồi kế bên bố mẹ của em chỉ bưng mặt khóc nức nở với tất cả tài sản, vốn liếng là chiếc bì to đùng đựng vài ba bộ quần áo và bịch bỉm của một người nhà bệnh nhân vừa cho. Gạt nước mắt anh Lý Văn Thuận cho biết: “Nhà có cái gì thì mang hết đi cả đây, bình thường ăn cũng thiếu nên không đi viện được”.

Nói rồi anh lại cúi gằm mặt, tay vẫn ôm chặt chiếc bì to sụ với 40.000 đồng trong túi. Con bệnh đã ở mức báo động, vậy nhưng bố mẹ chỉ biết ngồi nhìn với những giọt nước mắt sợ hãi. Chứng kiến cảnh này, ThS. BS Vũ Hải Toàn – Phó giám đốc Trung tâm Thalassemia, Viện Huyết học – Truyền máu TW lại càng sốt ruột bởi tình trạng bệnh của Dũng đã nguy hiểm lắm rồi:

“Bạn Dũng này được chuyển từ bệnh viện tỉnh xuống đây trong tình trạng rất nặng, do hiện tượng tan máu nhưng đã không được điều trị. Phương pháp chữa trị cho bạn ấy bây giờ là phải trao đổi huyết tương.

Về bên ngoài mọi người có thể thấy đó là da của bạn ấy rất vàng, nguyên nhân là do máu làm tăng Bilirubin, chính màu vàng ấy nếu không điều trị ngay sẽ ngấm vào thần kinh nguy hiểm đến tính mạng. Với căn bệnh này bệnh nhân phải được đi điều trị thường xuyên nhưng với Dũng thì đã 4 năm nay không đến viện, lần này là quá nặng rồi mới xuống đây.

Dũng cần phải trao đổi huyết tương với những chi phí nằm ngoài bảo hiểm nhưng gia đình không có khả năng.

Về chi phí chữa bệnh thì huyết tương được bảo hiểm chi trả, tuy nhiên bộ kít (bộ lọc) trị giá 6 triệu đồng chỉ được bảo hiểm chi trả một nửa tức là 3 triệu đồng, còn lại gia đình phải trả 3 triệu. Với mỗi một bộ lọc đó chỉ sử dụng được 1 lần duy nhất, phải lọc nhiều lần tức là phải dùng nhiều các bộ khác nhau”.

Ngoài những thông tin chuyên môn về việc chữa bệnh cho Dũng, bác sĩ Toàn cũng cho biết thêm sáng nay khi bệnh nhân vào viện hoàn toàn không có gì, tiền ký quỹ mượn áo người nhà là 200.000 đồng cũng không có. Hiện bệnh viện đã phát phiếu ăn miễn phí cho người nhà bệnh nhân, còn tiền để điều trị đang đi kêu gọi những tấm lòng hảo tâm giúp đỡ.

Không còn nhiều thời gian cho em, đến lúc này thì chúng tôi cũng thực sự lo sợ. Xin hãy cứu em, cho em được sống để tiếp tục những dự định còn đang dở dang chưa làm được. Em kiệt quệ lắm rồi, không thể nói được nhưng hai hàng nước mắt cứ trào ra đắng ngắt. Bên cạnh là bố mẹ vẫn cứ ngồi ôm chiếc bì quần áo với tất cả những gì có được là 40.000 đồng trong túi.

Mọi đóng góp của các mạnh thường quân xin gửi về:

Anh Lý Văn Thuận (bản Tu Nim, Lệ Viễn, Sơn Động, Bắc Giang), số điện thoại: 01649818106

Hiện anh Thuận đang chăm em Dũng tại trung tâm Thalasemia, Viện huyết học truyền máu TW.