Tôi luôn luôn bám lấy suy nghĩ rằng mỗi người trong chúng ta đều có thể làm được điều gì đó bé nhỏ để giảm bớt một phần nỗi thống khổ của nhân loại.

I have always held firmly to the thought that each one of us can do a little to bring some portion of misery to an end. (Albert Schweitzer)

-----------------------------------------------------------------------

Hải Dương: Vợ và 3 con lặng nhìn chồng nguy kịch vì bệnh viêm cơ tim

Ngày 21 tháng 08 năm 2016
(Tổ chức từ thiện Hải Dương) Đã hơn 1 tuần chữa trị với số tiền lên đến hơn 200 triệu đồng khiến cho chị Ly kiệt quệ và vật vã. Chồng bị viêm cơ tim biến chứng sốc tim kèm rối loạn nhịp tim phức tạp nên phải dùng đến phương pháp phổi tim nhân tạo với chi phí đắt đỏ và anh đã đang đáp ứng được tốt nhưng chị lại chấp nhận đầu hàng vì không thể lo tiếp được.

Phát hiện viêm cơ tim, sốc tim, rối loạn nhịp tim phức tạp khiến anh Việt phải cấp cứu tại khoa Hồi sức tích cực của bệnh viện Bạch Mai.

Liên tục gạt nước mắt với cái giọng nghẹn lại, cứng nhắc như có ai chặn ngang cổ, người phụ nữ Trần Thị Khánh Ly ngồi trước mặt chúng tôi trong văn phòng khoa Hồi sức tích cực – Bệnh viện Bạch Mai không nói nên lời bởi nỗi đau đớn đang ập đến quá lớn. Chồng chị là anh Nguyễn Văn Việt bất ngờ phát hiện bị viêm cơ tim, biến chứng sốc tim kèm rối loạn nhịp tim phức tạp nên phải nhập viện cấp cứu từ hôm 11/8 hiện vẫn đang trong trạng thái hôn mê sâu. Lo lắng và sợ hãi, chị Ly như ngồi trên đống lửa bởi anh phải dùng đến phương pháp tim phổi nhân tạo với chi phí quá lớn.

Chị Ly vợ anh đau đớn và lo sợ chồng chết.

“Bệnh nhân có dấu hiệu mệt mỏi, khó thở từ ngày 6/8 nhưng đến ngày 11/8 mới vào viện cấp cứu và cùng trong ngày đó được chuyển lên khoa Hồi sức tích cực luôn vì tình trạng đã nguy cấp lắm rồi.

Bệnh nhân được chẩn đoán viêm cơ tim, biến chứng sốc tim kèm rồi loạn nhịp tim phức tạp và đã sử dụng nhiều loại thuốc hỗ trợ nhưng không hiệu quả và có nguy cơ tử vong cao nên biện pháp cuối cùng là phải sử dụng đến phương pháp tim phổi nhân tạo để máy thay thế cái tim trong lúc tim ốm không hoạt động được. Với việc sử dụng phương pháp này thì rất tốn kém, chi phí khoảng 120 triệu đồng/quả lọc chưa kể thuốc men kèm theo”.

Đã sử dụng nhiều loại thuốc hỗ trợ nhưng không ăn thua nên anh Việt phải dùng biện pháp tim phổi nhân tạo với chi phí đắt đỏ.

Là người điều trị trực tiếp cho anh Việt, bác sĩ Bùi Văn Cường trải lòng về tình hình bệnh nhân cũng như thể hiện sự lo lắng và ái ngại trước hoàn cảnh của gia đình. Hiện anh Việt đang đáp ứng tốt và có nhiều khả năng cứu sống được nhưng chị Ly thì kiệt quệ quá rồi và không thể cố thêm được nữa nên đang chần chừ có suy nghĩ cho chồng về nhà.

Đau đớn, khóc đến lặng người, mãi chị Ly mới nói được với chúng tôi: “Chồng bệnh thế chị chẳng còn hồn vía gì cả, mọi người ai cũng động viên còn nước thì còn tát nên chị cứ lao mình theo nhưng sức chị có hạn, chị không thể hỏi vay ai được tiền tiếp em ạ. Trong lúc này chị thấy mình vô dụng và bất lực quá, chị muốn cứu chồng chị nhưng chị phải làm gì đây, chị không biết nữa”.

Chi phí 1 quả lọc lên đến 120 triệu đồng.

Thương chồng, nghĩ đến 3 đứa con chị Ly lại càng xót. Bé Khoa 8 tuổi, bé Linh 4 tuổi và bé Minh mới lên 2, cả 3 chúng nó đều hỏi bố với ánh mắt ngơ ngác đi tìm khi hơn 1 tuần nay không thấy bố về. Chị bảo hôm qua trở về nhà để hỏi vay tiền, cả 3 đứa nó khóc lặng đòi đi tìm bố khiến chị đau như có ai cầm dao cứa. Đành phải nói dối bố đi làm mấy bữa nữa bố về, chị lại ngậm ngùi gạt nước mắt theo chuyến xe muộn lên với chồng mà trong lòng ngổn ngang, bề bộn.

Không nghĩ được cách nào cứu chồng, chị Ly quay sang trách số phận sao không bắt chị bị bệnh vì chị có thẻ bảo hiểm, còn chồng thì không có.

Không nghĩ ra được cách nào cứu chồng, chị Ly quay sang trách số phận sao không để chị bị bệnh thay bởi lí do nghe đắng xót. Chị có bảo hiểm thất nghiệp còn dùng được 3 tháng nữa, còn anh thì lại không nên mọi chi phí cứ thế đội lên nhiều.

Hiện tại anh đang đáp ứng được tốt và có nhiều hi vọng cứu sống.

“Trước đây chị có đi làm công nhân nhưng công ty ít việc nên chị phải nghỉ, nhưng họ làm cho chị 1 bảo hiểm thất nghiệp, còn anh ở nhà sửa chữa xe máy, đợt mua bảo hiểm thì chủ quan nghĩ mình không sao nên tiết kiệm mấy trăm nghìn đó bảo để mua sữa cho con. Không ngờ giờ bệnh tật đến như thế này mới thấy hối hận thì đã quá muộn rồi em ạ”.

Tuy nhiên chị Ly lại không thể lo được tiếp kinh phí chữa trị.

Chị Ly tiếp tục trải lòng với nhiều suy nghĩ đang lẫn lộn trong đầu. Sốt ruột và nơm nớp, chị sợ anh sẽ tuột khỏi tay của mẹ con chị bất cứ lúc nào nhưng để nghĩ ra được cách nào cứu chồng thì chị bất lực. Nghèo khổ cộng với nỗi đau khiến con đường phía trước mặt chị toàn 1 màu đen không lối thoát và chị sợ hãi, run run đến độ loạng choạng không đứng được vững khi vừa chỉ thoáng suy nghĩ sẽ kí vào giấy cho chồng về nhà.Đầu chị trống rỗng, nhìn qua tấm cửa kính phòng bệnh chị muốn lao vào ôm lấy anh, giục anh dậy để về nhà bởi 3 đứa con thơ đang gọi...

Mọi đóng góp của các nhà hảo tâm xin gửi về:

Chị Trần Thị Khánh Ly (thôn Bình Phiên, xã Ngọc Liên, huyện Cẩm Giàng, tỉnh Hải Dương), Số ĐT : 01664512558

Hiện chị Ly đang chăm sóc anh Việt tại tầng 4, khoa Hồi sức tích cực, BV Bạch Mai.

Hà Tĩnh: Nghịch cảnh của người đàn ông 2 lần bị chấn thương sọ não

Ngày 13 tháng 08 năm 2016
(Tổ chức từ thiện Hà Tĩnh) Tranh thủ buổi đêm khi các con đã ngủ, vợ chồng anh Quý chị Hồng lại chở nhau đi bắt cua để có thêm thu nhập. Nhưng tai họa bất ngờ ập xuống khi một chiếc xe máy đâm lại từ phía sau khiến anh Quý bị chấn thương sọ não nặng phải trở ra cấp cứu tại bệnh viện Việt Đức, còn chị Hồng cũng bất tỉnh lúc đó.

Bị xe máy đâm vào từ phía sau làm anh Quý bay người đập vào cột bê tông ven đường dẫn đến chấn thương sọ não.

Câu chuyện về tai nạn của anh Quý khi đang đi bắt cua tại xóm Đông Nam, xã Thường Nga, huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh và sự trở lại bệnh viện Việt Đức lần thứ 2 trong tình cảnh bất đắc dĩ khiến cho các bác sĩ khoa Phẫu thuật thần kinh 2 của bệnh viện thấy vô cùng trăn trở. Thương cho bệnh nhân đã đành, nhìn chị Hồng lại càng thắt ruột khi người vợ nhỏ bé ấy cứ héo mòn, queo quắt từng ngày. Không còn cả tiền ăn, được sự trợ giúp của mọi người chị mua 3 gói xôi giá 5.000 đồng/gói để ăn cả ngày cầm cự sức khỏe cho khỏi gục xuống.

Chị bảo: “Tiền không có, mà chồng mình thì nằm đó nên không có tâm trạng nào cả. Hơn 3 tháng đi chăm chồng, mình không bao giờ có cảm giác đói đâu, cứ thấy người lả lả đi là biết phải ăn thôi. Mình cũng tự động viên mình đấy, chồng đã thế rồi mình mà làm sao thì 2 con nhỏ biết trông vào ai, rồi anh ấy cũng trông vào ai nên phải cố gắng”.

Tính mạng của anh đang hết sức nguy kịch nếu như không được chữa trị tiếp.

Nén nỗi đau, người phụ nữ bé nhỏ ấy trở nên mạnh mẽ làm chỗ dựa cho chồng và 2 đứa con thơ với hi vọng mong manh ngày nào đó chồng sẽ khỏe lại trở về nhà. 3 tháng đi hết các bệnh viện từ bệnh viện Việt Đức, bệnh viện Nhiệt Đới TW, trở về bệnh viện đa khoa tỉnh Hà Tĩnh rồi lần này lại trở ra Việt Đức, chị kiệt quệ dần khi mọi cửa vay tiền đều đã đóng lại. Số nợ hiện đã lên đến hơn 200 triệu nên chẳng ai có thể cho chị vay được tiếp vì sức người đàn bà nhỏ lại làm nông nghiệp biết đến bao giờ mới có thể trả được?.

Chị Hồng nghẹn ngào kể chuyện không vay được tiền để cứu chồng.
Nghẹn giọng, vừa tủi thân, vừa ngượng ngùng, chị kể lại tai nạn xảy ra: “Hôm ấy là 18.5 sau khi cả nhà đã ăn tối và hai con lên giường đi ngủ, vợ chồng mình chở nhau đi bắt cua ở gần nhà. Đang đi thì có một chiếc xe máy lao lại từ phía sau khiến cả hai vợ chồng mình ngã xuống không biết gì nữa. Mình nhớ lúc lơ mơ tỉnh lại thì thấy mọi người hô nhau cho chồng mình đi viện bởi tình trạng nguy kịch lắm rồi”.

2 đứa con ở nhà còn nhỏ, đứa lên 4 đứa lên 2 đang mong chờ bố mẹ về từng ngày.

Bị chấn thương nặng và còn bị nhiễm trùng viêm màng não, tình trạng của anh Quý còn nan giải hơn khi anh bị ngã từ trên giường xuống đất trong thời gian nằm điều trị tại bệnh viện tỉnh nên lần này phải khẩn cấp trở lại Việt Đức.

Lần thứ 2 tiếp nhận bệnh nhân trong tình cảnh bất đắc dĩ, bác sĩ Vũ Quang Hiếu - Khoa phẫu thuật thần kinh 2, Bệnh viện Việt Đức đã có những chia sẻ: “Bệnh nhân trở lại viện, ai cũng hi vọng có lẽ là vết thương ở đầu đã ổn rồi và quay trở lại ghép mảnh xương sọ nào ngờ tổn thương lại càng nặng nề hơn vì bệnh nhân ngã từ trên giường xuống mà lại ngã đúng vùng tổn thương.

Bệnh nhân đến với chúng tôi là bị chấn thương sọ não do tai nạn giao thông, sau thời gian nằm ở hồi sức, thở máy và bị nhiễm trùng viêm màng não nên phải chuyển sang bệnh viện Nhiệt Đới để điều trị. Sau đó họ đã quay lại bệnh viện thử lại không còn thấy nhiễm trùng nữa, vết mổ nó xẹp rồi nhưng còn 1 vết mà chúng tôi nghi ngờ là bị rò nên quyết định chưa thể ghép được xương vì vậy mà đã cho bệnh nhân về bệnh viện phục hồi chức năng ở tỉnh Hà Tĩnh. Tại bệnh viện tuyến tỉnh,bệnh nhân không may bị ngã từ trên giường xuống và càng không may hơn là ngã đúng ở chỗ tổn thương gây chảy máu và rò tủy ra khiến tình trạng nhiễm trùng và viêm màng não trở lại nên phải chữa trị từ đầu.

Khi bệnh nhân được đưa ra đây, ngay ngày hôm qua chúng tôi đã phải tiến hành mổ cho bệnh nhân và hiện bệnh nhân đang ở phòng cấp cứu, phải thở máy, tình trạng nặng và xác định chữa lâu dài và rất tốn kém”.

Ánh mắt đầy ám ảnh của anh Quý. Mới 29 tuổi đầu, có khi nào anh phải bỏ cuộc vì không có điều kiện chữa trị tiếp.

Biết chồng đang nguy kịch và phải chữa trị lâu dài nên chị Hồng lại càng nóng ruột như ngồi trên đống lửa. Không vay ai được tiền, chị bất lực nhưng không cam tâm nhìn chồng chết bởi bác sĩ bảo hi vọng vẫn còn nhiều. 200 triệu đã đi vay và số tiền điều trị sẽ còn tăng lên nhiều nữa, chị nghẹn lại bảo: “Tính ra không biết sẽ là bao nhiêu đêm đi bắt cua cho đủ mà người thì chẳng biết có còn lành lặn nữa không?” Nghe chị nói chúng tôi ai cũng nghẹn lại… Câu trả lời có lẽ sẽ là cả đời đi bắt cua nhưng chị sẽ không trả hết !.

Mọi đóng góp của các nhà hảo tâm xin gửi về: Chị Trần Thị Hồng (xóm Đông Nam, xã Thường Nga, huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh) số điện thoại: 01696789166.

Hiện chị Hồng đang chăm chồng tại khoa Phẫu thuật thần kinh 2, bệnh viện Việt Đức

Bắc Giang: Người phụ nữ nghèo ôm 2 con nhìn chồng chết dần vì không tiền ghép tủy

Ngày 07 tháng 08 năm 2016
(Tổ chức từ thiện Bắc Giang) 8 năm theo đuổi việc chữa bệnh ung thư hạch cho chồng, chị Thắm kiệt quệ đến độ giờ phải chạy ăn từng bữa. Bệnh tái lại, chồng chị phải nhập viện gấp, bác sĩ cho biết chỉ còn 1 con đường duy nhất để cứu tính mạng là ghép tủy với chi phí khoảng 150 triệu đồng nhưng đến 1 đồng chị cũng không có nên đành ngậm ngùi ôm 2 con nhìn chồng chết dần, chết mòn trong phòng bệnh.

Bị ung thư hạch đã 8 năm, hiện anh Thắng đang bị tái và cần phải ghép tủy mới sống được.

Theo thông tin chia sẻ của cán bộ phòng Công tác xã hội bệnh viện, người đàn ông đáng thương Nguyễn Văn Thắng hiện đang là bệnh nhân của khoa Ghép tế bào gốc, Viện huyết học truyền máu TW. 29 tuổi nhưng trông anh yếu ớt, lẩy bẩy như một cành củi khô bởi căn bệnh quái ác đã hành hạ suốt 8 năm qua. Giọng nói hổn hển, nặng nề và đôi mắt lúc nào cũng như trực khóc, anh khiến chúng tôi cũng nghẹn ngào khi nghe tâm sự:

“Giá mà các con anh chúng lớn rồi, anh sẽ yên tâm mà chết, nhưng đằng này một thằng mới lên 4, một thằng mới lên 2, chúng còn nhỏ quá đã biết gì đâu nên anh không cam lòng em ạ”.

Hai đứa con lên viện, chúng lao vào ôm và nằm với bố như không có căn bệnh quái ác kia.

Nhắc đến 2 đứa con cũng là lúc nước mắt anh bắt đầu chảy ra ào ạt. 29 tuổi anh không hiện hữu trong vai người đàn ông mạnh mẽ mà là một người cha hoàn toàn bất lực trước căn bệnh của mình và trước cả sự kiệt quệ, túng bấn đến đường cùng. Lúc đó qua chiếc khẩu trang y tế, tôi đã cảm nhận được rõ ràng từng tiếng anh nấc, nghẹn lên rồi có lúc giật cục như chính anh đang không thể thở được.

Hai đứa quấn bố không rời nửa bước.

Động viên anh cố gắng, nhưng hơn ai hết anh hiểu căn bệnh của mình cũng như phương pháp chữa nên càng rơi vào trạng thái hẫng hụt. Ngồi tựa lưng vào tường, hai hàng nước mắt anh vẫn chảy ra làm ướt cả xuống cổ, anh nghẹn ngào buông thõng:

“Anh mà chết rồi không biết vợ con sẽ ra sao nữa, chúng nó đang tuổi lớn, nếu hôm nào bố ở nhà là chỉ ở bên cạnh bố thôi, nếu mà bố không còn chắc là chúng sẽ đi tìm mãi cho mà coi”.

Đúng như những lời anh Thắng chia sẻ, chứng kiến cảnh 2 bé Nguyễn Văn Toàn (4 tuổi) và Nguyễn Văn Tâm (2 tuổi) được mẹ cho lên viện thăm bố, ai cũng xót thương khi thấy 2 đứa nó quấn quýt bố. Bố nằm trên giường bệnh vậy mà cả hai đứa nó lao vào ôm rồi nằm ra cùng bố như thể không bao giờ xuất hiện căn bệnh quái ác kia. Chứng kiến cảnh ấy, chúng tôi đều cay cay nơi khóe mắt và càng nóng lòng hơn khi được nghe bác sĩ Ths. BS Võ Thị Thanh Bình – Trưởng khoa ghép tế bào gốc của Viện huyết học truyền máu TW chia sẻ về bệnh tình của anh Thắng:

“Bệnh nhân bị ung thư hạch đã 8 năm và nhiều lần điều trị hóa chất rồi nên gia đình khánh kiệt là điều hoàn toàn dễ hiểu. Lần này bệnh nhân bị tái lại nên chỉ còn một cách duy nhất để cứu sống bệnh nhân là ghép tủy, ghép tế bào gốc với chi phí hết khoảng gần 150 triệu đồng tuy nhiên bệnh nhân thì lại quá nghèo khổ nên không có đồng nào để đóng. Nếu như không được ghép thì bệnh nhân sẽ tử vong mà bệnh nhân thì còn trẻ quá nên việc phải chấm dứt cuộc đời ở đây sẽ là một điều vô cùng đáng tiếc”.

Ca ghép tủy với chi phí 150 triệu đồng nhưng anh Thắng không lo được.

Thương chồng nên chị Thắm càng sốt ruột, chị đã cố đi hỏi vay khắp mọi nơi nhưng không được vì số nợ cũ chưa trả được nên không ai cho chị vay tiếp. Không làm cách nào để có được số tiền đó, anh chị chấp nhận với nhau sẽ phải lìa xa, người ở cõi trần, người ở cõi âm trong sự đau đớn tột cùng. Bố mẹ đã vậy nhưng còn bé Toàn, bé Tâm, chúng còn nhỏ dại quá chưa biết gì nên vẫn đang say mê ôm bố giục bố đi về nhà để chơi cùng. Lúc ấy nghe tiếng con gọi, đôi chân anh Thắng như khụy hẳn xuống không bước đi được nữa với đằng xa là bóng dáng người vợ cũng đang héo mòn vì bất lực.

Anh khao khát được sống tiếp để được ở bên cạnh các con.

Nhớ lời bác sĩ Thanh Bình, con đường duy nhất để cứu mạng sống của anh Thắng là ghép tủy… khiến chúng tôi lại càng le lói hi vọng cho dù nó mong manh, dễ tắt. 29 tuổi, anh còn quá trẻ để kết thúc mọi thứ tại đây vì tương lai còn 2 đứa con thơ dại và cơ hội sống vẫn còn. Ấy vậy nhưng anh lại sắp đầu hàng rồi vì không thể lo được… Khi ấy hai bé Toàn Tâm sẽ bơ vơ, thành trẻ mồ côi để suốt cuộc đời sau này vẫn sẽ mải miết đi tìm bố về trong tiếng gọi khắc khoải, đáng thương.

Mọi đóng góp của các nhà hảo tâm có tấm lòng nhân ái xin gửi về: Anh Nguyễn Văn Thắng (thôn Ải, xã Ngọc Thiện, Tân Yên, Bắc Giang), Số điện thoại: 0973737833

Nghệ An: Vui lòng giúp đỡ chàng trai 20 tuổi đang nguy kịch vì bị máy ép dập nửa người

Ngày 02 tháng 08 năm 2016
(Tổ chức từ thiện Nghệ An) Đến thăm cậu bé tại Khoa Hồi phục tiêu hóa của Bệnh viện hữu nghị Việt Đức (Hà Nội). Em là Đặng Anh Tấn, năm nay 24 tuổi, người mà lẽ ra là chỗ dựa cho cả gia đình thì nay đang nằm cấp cứu điều trị suốt 3 tháng nay nhưng tính mạng vẫn đang rất nguy kịch. Bố của em chỉ nói câu được câu mất, phải đến khi bác của em tiếp lời thì chúng tôi mới hiểu hết những bi kịch mà em đang phải gánh chịu.

3 tháng nay bác Trương Xuân Huyên phải thay bố mẹ chăm sóc cho em Đặng Anh Tấn, bị tai nạn máy vận thăng chèn vào nửa người
“Thằng bé vừa mới ra quân được ít hôm, đi làm công nhân cho một đơn vị tư nhân thì bị tai nạn lao động. Cháu Tấn bị máy vận thăng ép trực tiếp xuống nửa người, nếu cháu không nhanh nhoài được nửa người ra thì có lẽ đã không còn sống rồi. Cháu bị tai nạn thế mà đi chăm cháu thì chẳng có ai. Bố cháu Tấn thì dở người, lúc nhớ lúc quên, mẹ thì bệnh tim kèm cao huyết áp nên tôi phải thay bố mẹ cháu ra chăm sóc suốt mấy tháng nay. Khổ thân, giờ cháu nó bị thế này chẳng biết tương lai sẽ ra sao !”, bác Trương Xuân Huyên chia sẻ.

Tai nạn lao động khiến Tấn bị vỡ thận, vỡ đại tràng, gãy đốt sống dẫn đến liệt nửa người

Theo bác Trương Xuân Huyên thì sau khi bị máy vận thăng ép nửa người khiến Tấn bị dập 2 quả thận, gãy cột sống, dập bàng quang, dập xương chậu. 3 tháng nằm cấp cứu nhưng nửa người dưới của Tấn đã bị liệt hoàn toàn. Phần đại tràng bị đứt vẫn chưa nối lại được nên phải mở hậu môn nhân tạo. Đặc biệt, cột sống bị gãy gây dập tủy cần phải phẫu thuật nhưng do Tấn bị nhiễm trùng nên các bác sĩ vẫn phải điều trị cho ổn định sức khỏe rồi mới tính đến chuyện phẫu thuật.

Những lúc tỉnh táo, anh Đặng Xuân Lực cũng phụ chăm con. Theo bác Huyên thì anh Lực có vấn đề về thần kinh nên lúc nhớ lúc quên, trong khi vợ anh Lực lại đau yếu ở nhà

Bác sĩ Thái Nguyên Hưng, Khoa Hồi phục tiêu hóa Bệnh viện Việt Đức cho hay: “Bệnh nhân Đặng Xuân Tấn vào viện trong tình trạng đa chấn thương với những tổn thương nặng như chấn thương cột sống, vỡ thận, vỡ đại tràng… Chúng tôi đã tiến hành cấp cứu để giữ tính mạng cho bệnh nhân tuy nhiên tình trạng của bệnh nhân hiện nay vẫn còn rất nặng. Bệnh nhân do đang bị nhiễm trùng nặng, thận chưa ổn định nên chưa thể phẫu thuật cột sống. Đặc biệt gia cảnh bệnh nhân rất khó khăn, bố mẹ đều có vấn đề về thần kinh nên khâu điều trị cho bệnh nhân càng vất vả, kéo dài”.

Ánh mắt buồn trong sâu thẳm của người cha trước tình cảnh nghiệt ngã của con

Theo bác sĩ Hưng thì sau khi điều trị được việc nhiễm trùng vết thương, em Tấn cần được phẫu thuật cột sống với chi phí khoảng 60 triệu đồng. “3 tháng qua gia đình đã đi vay hết chỗ có thể vay, bán hết những gì có thể bán để cứu cháu, tổng vay mượn cũng xấp xỉ 300 triệu đồng rồi. Tháng trước gia đình kiệt quệ quá đưa về Bệnh viện Ba Lan (Nghệ An) điều trị cho đỡ tốn kém, nhưng cháu đau quá nên lại phải đưa ra đây. Cứ thế này thì cháu không chết vì tai nạn mà chết vì hết tiền để chạy chữa”, bác Huyên nói với tôi.

Nằm trên giường bệnh, cậu bé Tấn hiểu hết tình trạng mà mình đang mắc phải. Nước mắt em cứ thế ứa ra đầm đìa mà không biết làm gì. Em bảo một nửa người dưới của em giờ chẳng còn có cảm giác gì. Đang là một chàng trai khỏe mạnh phơi phới, là niềm hi vọng cũng như là chỗ dựa cho cả nhà, thì nay em chẳng biết sống chết ra sao.

“Em gái của cháu Tấn đã đi lấy chồng nhưng đều rất nghèo. Hai vợ chồng hiện đều đang làm công nhân ở tận Bình Dương. Một cháu út của tôi thì học hết lớp 9 rồi nghỉ học vì sức học của cháu kém lắm”, ngồi bên cạnh con, anh Đặng Xuân Lực, bố của Tấn chia sẻ. Những lúc tỉnh táo như này, nhìn thấy tình trạng của con anh Lực cũng chỉ biết thở dài.

“Cháu đã thế này thì giờ vợ chồng tôi cũng chỉ ước cho cháu được phẫu thuật để có thể ngồi xe lăn. Cháu mà cứ nằm hoài một chỗ thì khổ cho cháu lắm”, anh Lực nói thêm.

Ước mơ cho con được ngồi xe lăn lúc này của anh Lực sao mà vừa xót xa lại vừa bi kịch đớn đau đến thế ?!...

Mọi đóng góp hảo tâm xin gửi về:

Bác Trương Xuân Huyên (là bác dượng của em Đặng Anh Tấn) hoặc anh Đặng Xuân Lực (bố của em Tấn), xóm 9, xã Diễn Mỹ, huyện Diễn Châu, tỉnh Nghệ An. Hiện bác Huyên và anh Lực đang chăm con trai tại Khoa Phẫu thuật cấp cứu tiêu hóa Bệnh viện Việt Đức, Hà Nội. Điện thoại: 01669367037

Quảng Ngãi: Gia cảnh khốn cùng vì U màng não cần mổ gấp

Ngày 24 tháng 07 năm 2016
(Tổ chức từ thiện) Chị Huỳnh Thị Thúy An (SN 1982, trú tại thôn Tân Tự, xã Phổ Minh, huyện Đức Phổ, Quảng Ngãi) có gia cảnh hết sức khó khăn, giờ vướng thêm căn bệnh quái ác: u màng não khiến gia cảnh lại càng điêu đứng hơn.

Chị An  điều trị tại khoa Ngọai- Thần kinh Bệnh viện C Đà Nẵng

Vợ chồng làm được một sào ruộng, làm thuê ở quê không đủ sống, chồng phải vào TP. Hồ Chí Minh bán bánh mì, làm thuê nhưng chẳng đáng là bao. Chị ở nhà bươn chải nuôi 2 đứa con mới 6 tuổi và 3 tuổi. Cách đây gần 1 năm, chị thường hay đau đầu, nhưng do gia cảnh nghèo, chị “sợ” đi khám bệnh vì lo không có tiền chi trả.

Cách đây mấy hôm, chị đau không thể chịu nỗi, chị xin ba mẹ anh chị em được ít tiền đi khám tại Bệnh viện C Đà Nẵng. Nào ngờ, bác sĩ phát hiện chị bị u màng não “khổng lồ” ở thái dương cần phải mổ gấp. Nhưng chị An không mua Bảo hiểm Y tế nên phải chi trả hoàn toàn, trong lúc “vét” tiền và vay mượn chỉ được 5 triệu đồng giờ đã không còn đồng nào.

Thương tình, các y bác sĩ ở Bệnh viện C Đà Nẵng quyết tâm giữ chị lại để mổ, rồi kinh phí sẽ vận động kêu gọi sau chứ để muộn sẽ nguy hiểm đến tính mạng.

“Xin giúp em để em được sống nuôi hai đứa con em với”, chị An khóc nức nở khiến cả phòng bệnh ai cũng chảy nước mắt. Rất mong các nhà hảo tâm, Mạnh Thường Quân giúp đỡ cho chị An sớm được mổ u não, điều trị căn bệnh quái ác này.

Mọi sự giúp đỡ của các Mạnh thường quân xin liên hệ anh Nguyễn Văn Trương (chồng chị An) điện thoại: 01689708983, 01658197472

Đắk Lắk: Gia đình rơi vào thảm cảnh vì bạo bệnh

Ngày 14 tháng 07 năm 2016
(Tổ chức từ thiện Việt Nam) Chứng kiến đôi tay người mẹ già run run đút từng muỗng cháo cho đứa con ốm yếu vì căn bệnh thận giai đoạn cuối, chúng tôi không khỏi chạnh lòng trước hoàn cảnh quá đỗi thương tâm của gia đình bà Hồ Thị Xuân (62 tuổi, trú tại thôn 1, huyện Cư M’gar, tỉnh Đắk Lắk).

Bà Xuân chăm sóc anh Chúng tại bệnh viện Đa Khoa Tỉnh Đắk Lắk 

Được biết anh Nguyễn Nhật Chúng (SN 1982) là con thứ ba trong gia đình anh kết hôn với chị Nguyễn Thị Hiền (SN 1984). Hai vợ chồng quần quật làm việc để có tiền sinh sống. Năm 2007 anh chị vui mừng khi đón đứa con đầu lòng nhưng niềm vui chưa kịp tròn đầy thì anh Chúng phát hiện mình mang trong mình căn bệnh viêm cầu thận (Hội chứng thận hư),cũng từ đó bao nhiêu tiền bạc dành dụm gom góp anh, chị đều đổ hết vào việc chạy chữa để mong anh lấy lại sức khỏe.

Nhưng dù đã chữa trị khắp Đông, Tây y trong Nam, ngoài Bắc nhưng bệnh tình anh không thuyên giảm. Sức tàn lực kiệt, những tài sản có giá trị trong nhà đều lần lượt đội nón ra đi. Từ khi chồng phát bệnh không thể lao động, tất cả gánh nặng cơm áo đều đổ lên vai người vợ trẻ. Chị Hiền phải đi làm thuê khắp nơi nhưng vẫn không đủ tiền trang trải.

Cuối năm 2015 bệnh tình của anh Chúng bắt đầu trở nặng. Theo hồ sơ bệnh án, hiện anh Chúng bị suy thận mãn giai đoạn cuối và bị tiểu đường type 2. Để duy trì sự sống, gia đình phải đưa anh đi bệnh viện chạy thận nhân tạo hàng tuần, nhưng do lượng bệnh nhân suy thận quá lớn nên Bệnh viện đa khoa tỉnh và bệnh viện thành phố Buôn Ma Thuột vẫn chưa thể bố trí máy cho anh chạy thận được mặc dù anh đã đăng ký khá lâu. Cuối cùng gia đình phải đưa anh vào TP. Hồ Chí Minh chạy thận.

Mỗi lần đi lại tốt kém vài triệu đồng tiền thuốc ngoài danh mục bảo hiểm, ăn uống và tiền tàu xe đi lại. Nhiều lúc chứng kiến cảnh nhà túng bấn, mẹ già phải chăm sóc thêm cho mình,vợ vừa lo con dại phải khổ sở vay mượn tiền bạc chạy chữa, anh Chúng đã từng nghĩ đến sự tiêu cực để kết thúc cảnh khổ ải này nhưng những khi nhìn thấy nước mắt và sự cố gắng cầm cự của người thân anh lại tự dằn lòng để cố gắng vượt qua căn bệnh hiểm nghèo.

Được biết gia đình anh Chúng thuộc diện hộ nghèo, nhiều năm nay do ăn uống không đầy đủ, suy nghĩ nhiều và lao động quá sức nên chị Hiền cũng đã kiệt sức, mỏi mòn. Thương con đứt ruột nhưng bà Xuân cũng lực bất tòng tâm vì ngoài anh Chúng, vợ chồng bà Xuân vẫn đang nuôi một đứa con bị bệnh thần kinh không có khả năng nhận thức.

Ngoài anh Chúng và cô con gái mắc bệnh thần kinh bà Xuân còn một người con mắc bệnh hoại tử chỏm xương đùi, đi lại cũng rất khó khăn. Ngoài công việc làm nông với vài sào rẫy lại thường bỏ bê để chăm những đứa con mắc bạo bệnh nên hoàn cảnh của ông bà cũng hết sức túng bấn.

Ông Nguyễn Quang Dáp, Phó chủ tịch Ủy ban nhân dân xã Cư M’gar cho biết: “Gia đình Bà Xuân,chị Hiền thuộc diện khó khăn nhiều năm nay, chúng tôi đã hướng dẫn Hội Chữ thập đỏ xã báo cáo Hội chữ thập đỏ huyện để có hướng đề xuất cứu trợ đặc biệt cho gia đình, đồng thời vận động các cá nhân, tổ chức, các doanh nghiệp trên địa bàn huyện quyên góp giúp đỡ. Nhưng địa bàn xã còn rất nhiều đối tượng có hoàn cảnh khó khăn, rất cần sự chung tay giúp đỡ của cộng đồng”.

Chia tay gia đình anh Chúng, chị Hiền và bà Xuân chúng tôi vẫn còn day dứt khi nhìn thấy ánh mắt khắc khoải của cả nhà, như níu kéo một tia vọng mong manh vào những phép màu có thể giúp gia đình họ vượt qua giai đoạn khốn khó này.

Mong các nhà hảo tâm giúp đỡ anh Chúng qua địa chỉ: Nguyễn Thị Hiền, số nhà 37, thôn 1, xã Cư M’gar (huyện Cư M’gar, tỉnh Đắk Lắk). Điện thoại: 0934838553.

Cháu bé 5 tuổi mắc cùng lúc 2 căn bệnh Ung thư

Ngày 07 tháng 07 năm 2016
(Tổ chức từ thiện) Với những người khác, chỉ mang trong mình một trong hai căn bệnh ung thư đã điêu đứng, trong khi Phương Anh bị mắc cùng lúc Ung thư máu và Ung thư thận trên người  Gia đình vốn đã khó khăn, gặp bệnh tình bi đát càng khiến gia đình em lâm cảnh khốn cùng.


Bé Phương Anh trên giường bệnh

Bố em là Lê Hải Sơn (SN 1987, quê Quảng Trị), mẹ là Dương Thị Nhung (quê Hà Tĩnh), hiện đang thuê phòng trọ tại thôn Túy Loan Tây 1 (xã Hòa Phong, Hòa Vang, Đà Nẵng). Anh Sơn dạy môn thể dục tại trường THPT Ông Ích Khiêm (Hòa Vang), vợ đi bán áo quần ở chợ. Cuộc sống vốn đã chật vật, sau khi nghe tin con bị căn bệnh quái ác phát sinh hai chỗ khiến gia đình “chết điếng”.

Cách đây hơn nửa tháng, ba mẹ cho em về quê ngoại chơi hè. Lúc đó gia đình phát hiện em đi tiểu ra máu. Nhập viện tại Hà Tĩnh, bác sĩ phát hiện có tế bào ung thư. Như chưa tin là sự thật, gia đình đưa Phương Anh vào Bệnh viện Phụ sản- Nhi Đà Nẵng xét nghiệm thì bác sĩ khẳng định em đang mang bệnh ung thư ở hai cơ quan cùng lúc là ung thư máu và ung thư thận.

Được biết, theo thống kê ở Việt Nam chỉ có 2 trường hợp bệnh này. Phương Anh là một trong 2 trường hợp trên. Phương Anh được chuyển vào Bệnh viện nhi đồng 2 tại TP. Hồ Chí Minh để chữa trị, tuy được miễn 100% chi phí tại bệnh viện, nhưng do bệnh của em rất nặng nên bệnh viện yêu cầu gia đình đặt buồng tim để lọc máu tổng cộng 15 triệu, xét nghiệm ngoài bệnh viện với chi phí là 8 triệu, nhưng hoàn cảnh éo le, không có tiền chạy chữa nên đành đưa con về lại Bệnh viện Phụ sản - Nhi Đà Nẵng để kéo dài sự sống.

Nhưng cách đây ngày 2-7, thấy Phương Anh đau đớn, gia đình chạy vạy được ít tiền khẩn cấp đưa em vào Viện Huyết học Truyền máu tại TP. Hồ Chí Minh để cứu chữa.

Được biết, ông nội em là cán bộ quân đội, về hưu với quân hàm thượng úy. Ông là người lính tham gia vào trận đánh tại Thành cổ Quảng Trị 81 ngày đêm ác liệt.

Đây là trường hợp quá bi đát, Tổ chức từ thiện Việt Nam khẩn cầu các Mạnh Thường Quân, nhà hảo tâm cứu giúp bé Phương Anh. Số điện thoại anh Lê Hải Sơn (bố của bé): 01692825613.

Hà Tĩnh: Xót thương cậu bé chăm mẹ bệnh ung thư lại bị tai nạn giao thông

Ngày 25 tháng 06 năm 2016
(Tổ chức từ thiện Việt Nam) Mẹ bị ung thư giai đoạn cuối, bố bị máy lia trúng tay chưa có tiền phẫu thuật, nhà kiệt quệ, túng quẫn quá rồi, vậy mà một tai nạn thương tâm ập đến khiến cậu bé ngoan hiền, vừa tốt nghiệp tiểu học đang sống cảnh thập tử nhất sinh ở bệnh viện. Nhìn con nằm hôn mê, đôi vợ chồng bệnh tật đành bất lực phó mặc sự sống của con trai cho số phận.

Bé Mạnh nằm thực vật trên giường bệnh suốt 3 ngày qua. Người thân của bé đang hết sức lo lắng cho sự sống của Mạnh.

Nhận được thông tin của các bác sỹ tại Khoa hồi sức tích cực của Bệnh viện Đa khoa Hà Tĩnh về tình cảnh nghiệt ngã cậu bé Lê Văn Mạnh, 12 tuổi, trú tại thôn Đông Vịnh, xã Cẩm Vịnh, huyện Cẩm Xuyên (Hà Tĩnh), chúng tôi vào bệnh viện thăm em. Cánh cửa căn phòng điều trị đặc biệt mở ra, người thân của bé buồn bã, lo lắng tột độ đang đứng quanh giường bệnh của Mạnh. Cậu bé thật tội nghiệp, nằm hôn mê, bất tỉnh. Khuôn mặt sưng phù, nhiều vết trầy xước, chân trái đã được bó bột. Cậu bé như một phần của chiếc máy với chi chít các ống dẫn khí, hút dịch đặt lên người.


“Tình trạng của bé là rất nặng. Não bé bị dập, tụ máu bên trong. Phổi và lách bị dập. Xương chậu bị gãy. Từ hôm nhập viện đến nay bé bị hôn mê sâu”- BS Hoàng Thị Thanh, người trực tiếp theo dõi bé thông tin với chúng tôi về tình trạng của bệnh nhân Mạnh.

Bé mạnh bị dập não, máu tụ trong đầu. Khuôn mặt của bé bị nhiều vết thương. Để duy trì sự sống cho bé, các bác sỹ phải đặt ống dẫn khí.

Bị hôn mê, bé gần như không động đậy.

Chấn thương ở chân, các bác sỹ phải bó bột cho em.

Người đàn ông bất thần, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt, đứng bên cạnh bé lúc này là anh Quân, người cậu ruột của Mạnh. Anh Quân đứng ngồi không yên, hết dõi theo máy báo nhịp đập tim, anh lại lùi về giường bệnh nắm chặt lấy bàn tay không động đậy của người cháu ruột. Người cậu nắm tay cháu thật lâu, mắt cứ dõi nhìn vào khuôn mặt còn non nớt của cháu, vì anh sợ đây là lần cuối anh được nhìn thấy đứa cháu của mình.

Tình trạng của cháu ruột khiến anh Quân phải nguyện cầu cho cháu được tai qua nạn khỏi.
Bố mẹ của cháu đâu trong lúc con trai sống cảnh thập tử nhất sinh thế này ? “Mẹ cháu bị ung thư vòm họng giai đoạn cuối. Thương con lắm nhưng mẹ cháu yếu quá không thể ra lo cho con được. Còn bố cháu đang về nhà vay mượn tiền bạc mang ra lo chi phí thuốc men, điều trị cứu con”- câu trả lời của người cậu ruột khiến những người có mặt trong phòng cấp cứu này ai cũng đau lòng.

Người cậu nắm tay cháu thật lâu, mắt cứ dõi nhìn vào khuôn mặt còn non nớt của cháu, vì anh sợ đây là lần cuối anh được nhìn thấy đứa cháu của mình.

Nghe anh Quân kể thêm về gia cảnh của gia đình bé Mạnh và tai nạn thương tâm mà cậu bé vừa tốt nghiệp bậc tiểu học gặp phải, đúng là họa vô đơn chí. Gia đình bé Mạnh được xếp hộ nghèo nhất của xóm. Chị Thúy, SN 1982, mẹ bé Mạnh, bị ung thư vòm họng giai đoạn cuối, sự sống chỉ còn đếm được từng tháng, từng ngày. Vợ bị bệnh vô phương cứu chữa, mấy tháng trước anh Hường đi làm thuê lại bị lưới máy cắt lia đúng bàn tay. Đã được phẫu thuật, cấy ghép, đến ngày mổ tháo đinh, nhưng do thiếu tiền nên anh Hường vẫn chưa thể nhập viện.

“Đang rất túng quẫn thì tai nạn lại ập tới với cháu Mạnh. Chiều 13/6, sau khi bắt đầy giỏ dam (cua đồng), cháu Mạnh ra đồng dắt bò về về nhà. Trên đường về, một thanh niên đi xe máy lao thẳng vào người cháu. Mạnh bị té ngã, đập đầu xuống quốc lộ, bị chấn thương nặng như thế này. Gia đình cháu đã nghèo, gặp họa, nhưng người gây ra tai nạn cũng cũng bị chấn thương nặng, gia cảnh cũng nghèo, nên không hỗ trợ được gì”- anh Quân buồn bã kể.

Người cậu ruột dứt lời cũng là lúc anh Hường, bố bé Mạnh gõ cửa vào với con trai. Khuôn mặt anh Hường hốc hác, bơ phờ vì tình cảnh hiểm nghèo của đứa con trai. Chỉ kịp chào mấy người trong căn phòng điều trị anh vội lao đến bên giường, ghé sát tai khẽ gọi tên con. Anh gọi, mắt con không mở, miệng không động đậy khiến anh thêm lo lắng. “Em về mượn tiền, nhưng xóm làng người ta đang bận mùa màng, nên chỉ vay được mấy triệu. Em đang lo lắm, vì tiền cho cháu phải hàng chục, hàng trăm triệu đồng vợ chồng em không biết lấy đâu”- giọng anh Hường run run trình bày.

Về nhà mượn được xóm làng ít tiền, anh Hường vội vã lao ngay đến bệnh viện. Anh không rời con nửa bước, vì anh sợ đứa con trai yêu quý bỏ bố mẹ mà ra đi.

Tôi tìm về nhà anh Hường ở xóm 5, xã Cẩm Vịnh để tìm cách giúp đỡ cháu Mạnh. Trong căn phòng nhỏ hơi nóng phả hầm hập, đứa con gái 5 tuổi thay bố và anh trai gặp nạn thương tâm đang mớm nước cho người mẹ uống. Căn bệnh ung thư quái ác hành hạ khiến thân hình chị Thúy chỉ còn da bọc xương, người phờ phạc. Yếu lắm rồi, nhưng khi nhắc đến tình cảnh của con trai chị òa khóc thảm thiết.

Chị Thú mẹ bé Mạnh bị ung thư cổ họng giai đoạn cuối. Căn bệnh ung thư quái ác hành hạ khiến thân hình chị Thúy chỉ còn da bọc xương, người phờ phạc.

Chị Thúy òa khóc thảm thiết trước tình cảnh của đứa con trai đang nằm hôn mê tại bệnh viện. Chị ước một điều chịu nạn thay con để con có cơ hội trở về với gia đình.

“Em biết rồi một ngày không xa nữa em sẽ phải xa chồng, xa con. Em biết bệnh của em, nên bao nhiêu yêu thương em dành cả cho chồng và 2 con nhỏ. Các con là niềm hi vọng lớn nhất, niềm vui để em chống chọi với bệnh tật, nay mai em có chết ở suối vàng em vẫn vui. Vậy mà, sao bất hạnh vẫn không chịu buông tha cho em. Sao không để em chịu đi luôn, lại bắt con em phải chịu cảnh tai nạn nghiệt ngã thế này. Ông trời ơi, xin hãy cứu con con, hãy để con chịu thay cho con trai con” – chị Thúy khóc rồi lịm dần đi vì đuối sức.

Bệnh án, giấy báo nhập viện tái khám chứng bệnh ung thư cuống họng đã quá ngày, chưa có tiền nhập viện thì con trai lại gặp nạn thương tâm. Chị Thúy và con trai chị đang ở trong tột cùng tuyệt vọng.

Chị Thành, người dân tôi đến nhà chị Thúy cũng rất xót thương trước tình cảnh của cháu Mạnh: “Mạnh là đứa con ngoan của xóm, chăm học. Đang còn độ tuổi ăn học, vậy mà từ vài năm nay cháu đã có thể kiếm tiền đỡ đần cho bố mẹ. Nhiều đêm cháu còn tranh thủ tự mang đèn pin đi bắt dam về bán, giúp mẹ nuôi em. Chăm ngoan, vậy nên từ hôm cháu gặp nạn đến nay ai cũng thương, cũng lo lắng cho sự sống của cháu. Ai cũng mong cháu tai qua, nạn khỏi, sớm bình phục”

Nhìn gia cảnh của đôi vợ chồng bệnh tật, túng quẫn quá rồi, nhớ lại lời của bác sỹ theo dõi, điều trị cho bé “các bác sỹ ở đây đã làm hết sức mình để duy trì sự sống cho bé, nhưng chỉ nỗ lực của bệnh viện, bác sỹ là không đủ, mà gia đình cũng cần chủ động kinh phí mới hi vọng cứu lấy được sự sống cho em”, tôi thực sự lo lắng cho sự sống của cậu bé Lê Văn Mạnh.

Tình cảnh của Mạnh là quá nguy cấp. Xin hãy dang rộng vòng tay giúp đỡ vợ chồng anh Hường, chị Thùy dành lấy sự sống cho em.

Mọi đóng góp hảo tâm xin gửi về:

Chị Trần Thị Thúy (Thôn Đông Vịnh, xã Cẩm Vịnh, huyện Cẩm Xuyên, tỉnh Hà Tĩnh) Số điện thoại: 0948290675

Long An: Vợ chồng công nhân nghèo nuôi con bị bệnh ung thư máu

Ngày 26 tháng 05 năm 2016
(Tổ chức từ thiện) Đó là trường hợp của gia đình anh Võ Tấn Lực (SN 1987) và chị Võ Thị Tho (SN 1987, ngụ tại ấp 1B, xã Thanh Phú, huyện Bến Lức, tỉnh Long An).

Chị Tho và con trai tại bệnh viện Truyền máu Huyết học TP.HCM

Chị Tho cho biết, con trai của chị là bé Võ Quốc Thái (SN 2011) được phát hiện bệnh khoảng 2 tháng qua. Trước ngày nhập viện, bé bị sốt cao, đưa đi khám và điều trị tại BV địa phương nhưng không khỏi. Các bác sĩ tiến hành thử máu, kết quả bé bị ung thư máu. Bé được đưa vào Bệnh viện Truyền Máu Huyết TP.HCM tiếp tục điều trị.

Chị Tho buồn rầu chia sẻ: “Hai vợ chồng em không có đất đai canh tác nên đi lựa ớt cho người ta. Bỗng dưng nay con mắc bệnh hiểm nghèo, gia đình không biết phải xoay trở thế nào, chi phí bác sĩ thông báo có thể lên đến vài trăm triệu, số tiền chữa bệnh quá lớn mà tiền thuốc chữa trị cho con nằm ngoài danh mục bảo hiểm y tế chi trả nên gia đình không còn khả năng chi trả”. 

Bé Thái hồn nhiên không biết mình mang bệnh hiểm nghèo
...nhưng mỗi khi di chuyển, em phải mang theo cả bình truyền dịch nhìn rất đáng thương

Chị Tho cho hay, hiện tại mỗi ngày tiền thuốc thang cho con đã tiêu tốn mất gần 700 ngàn đồng. Trong khi lương công nhân ba cọc ba đồng, tiền công kiếm được mỗi ngày chỉ được 90 ngàn đồng nên khó lòng xoay trở.

Phó Chủ tịch xã Thanh Phú, Nguyễn Thị Thu Hương, cũng xác nhận gia đình chị Tho có hoàn cảnh khó khăn, cần giúp đỡ.

Tổ chức từ thiện Việt Nam mong các mạnh thường quân gần xa chung tay giúp đỡ gia đình để bé Thái sớm vượt qua bệnh cảnh. 

Hiện bé đang được điều trị tích cực tại BV Truyền máu huyết học TP.HCM (201 Phạm Viết Chánh, P. Nguyễn Cư Trinh, Q.1, TP.HCM). Mọi chi tiết xin liên hệ gia đình chị Võ Thị Tho (SN 1987, ngụ tại ấp 1B, xã Thanh Phú, huyện Bến Lức, tỉnh Long An, mẹ của bé), số điện thoại: 01698280252.

Tây Ninh: Người phụ nữ bị ung thư cổ tử cung cần giúp đỡ

Ngày 14 tháng 05 năm 2016
(Tổ chức từ thiện Việt Nam) Đó là hoàn cảnh của chị Phạm Ngọc Tú (32 tuổi) ở ấp Trung Dân, xã Phước Vinh, huyện Châu Thành, tỉnh Tây Ninh. Căn bệnh quái ác mà chị Tú đang mang trong người đã di căn lên tim.

Chị Tú và chồng mình là anh Đoàn Hoài Hận (34 tuổi) có nhau 3 người con gái. Gia đình chị Tú sống tạm trong căn nhà nhỏ cất trên phần đất mượn của bà con, không có đất đai canh tác.

Từ khi mang bệnh, chị Tú nằm liệt tại chỗ và gia đình trở nên khó khăn hơn

Đồ đạt trong nhà là do người dân địa phương cho và mua trả góp từ công ty chị Tú đi làm công nhân trước đó.

Năm ngoái, chị Tú phát hiện mình mắc bệnh ung thư cổ tử cung và điều trị tại Bệnh viện Ung Bướu một thời gian rồi trở về đi làm lại vì mọi chi phí sinh hoạt đều phụ thuộc vào đồng lương ít ỏi của chị.

Được vài ngày thì căn bệnh tái phát và di căn lên tim, chị Tú tiếp tục vào bệnh viện điều trị nhưng chi phí quá cao đành về nhà. Do bệnh tật nên chị Tú nghỉ việc, nằm liệt ở nhà, thỉnh thoảng lên cơn co giật. Mọi sinh hoạt, vệ sinh người chồng phải lo.

Sau khi vợ lâm trọng bệnh, anh Hận chỉ nhận công việc làm gần nhà để tiện chạy đi chạy về chăm sóc vợ. Một tháng, anh Hận được người dân địa phương thuê khoảng 2 lần đi tưới nước và được khoảng 200 ngàn đồng/ngày.

3 cô con gái của vợ chồng chị Tú hướng dẫn nhau học tập

Số tiền này không đủ lo thuốc thang cho người vợ và chi phí sinh hoạt hằng ngày. Hiện tại, gia đình vợ chồng chị Tú đang rất cần sự giúp đỡ từ các nhà hảo tâm, mạnh thường quân để vượt qua giai đoạn khó khăn. Nhất là ba đứa con của vợ chồng chị Tú không phải bỏ dỡ việc đến trường giữa chừng…

Mọi sự giúp đỡ xin gửi về địa chỉ chị Phạm Ngọc Tú (32 tuổi) ở ấp Trung Dân, xã Phước Vinh, huyện Châu Thành, tỉnh Tây Ninh.

Mẹ già 80 tuổi bán lá chuối nuôi con tâm thần

Ngày 04 tháng 05 năm 2016
(Tổ chức từ thiện Việt Nam) “Mẹ già như chuối chín cây,gió lay mẹ rụng con phải mồ côi” lời ru buồn và chất chứa nhiều nỗi đau như chính cuộc đời của cụ bà Huỳnh Thị Hiền (80 tuổi, ngụ thị trấn Quảng Phú, huyện Cư M’gar, tỉnh Đắk Lắk).

Men theo những con đường mòn đất đỏ vào nương rẫy, băng qua vài quả đồi rồi đi dọc theo bờ suối vắng giáp chân đập nước buôn Joong, địa bàn giáp ranh giữa thị trấn Quảng Phú với xã Ea Kpam, huyện Cư M’gar, Đắk Lắk, chúng tôi mới đến được căn nhà của cụ Hiền nằm trơ trọi giữa núi rừng.


Gọi là nhà nhưng thực chất trước mặt chúng tôi là một căn chòi nhỏ được ghép bởi những mảnh ván cũ nát như sắp sụp, thấy có bóng người nên bà cụ vội đi từ dưới suối lên, tay bê chiếc thau giặt cũ kỹ bể mất một góc, rồi chùi hai tay vào chiếc áo sờn rách,cụ hỏi rõ to: “các cô các chú đến tìm ai thế?”.

Khi biết chúng tôi muốn tìm nhà cụ Hiền bán lá chuối thì bà cụ ngẩn người ra rồi lập cập mời mọi người vào nhà. Bên trong căn nhà chưa đầy 10 mét vuông không có bất cứ tài sản gì quý giá ngoài một vài chiếc nồi méo mó cũ kỹ nằm cạnh bên bếp tro tàn lạnh lẽo, trên chiếc giường ọp ẹp là những bộ quần áo vá víu sờn rách được xếp gọn gàng ngăn nắp. Đó là toàn bộ cuộc sống của hai mẹ con cụ Hiền và anh Huỳnh Văn Hiệp (53 tuổi).


Nhắc đến đứa con trai duy nhất sống cùng trong chòi rách, bất chợt gương mặt bà cụ hiện rõ sự đau đớn, tủi cực vì dù hơn 50 tuổi đầu nhưng anh Hiệp giống như một đứa trẻ lên ba bởi mắc chứng bệnh tâm thần đã nhiều năm nay. Những lúc không lên cơn thì anh ngoan ngoãn ở nhà quanh quẩn rồi chờ mẹ đút cơm cho nhưng mỗi lúc căn bệnh tái phát thì anh trút tất cả sự giận dữ lên người mẹ già cùng toàn bộ đồ đạc trong nhà, những lúc thấy con lên cơn cụ Hiền lại phải bỏ chạy để tránh những trận đòn roi bởi cụ sợ nếu lỡ “nó đánh chết mình thì lấy ai nuôi nó”.

Nói đến đây cụ lại lén dùng vạt áo chậm nước mắt rồi kể tiếp do sợ con làm điều bất lợi cho người khác nên hai mẹ con sống tách biệt với khu dân cư vì vậy mọi sinh hoạt đều dựa vào con suối gần nhà, từ tắm giặt nấu nướng đến nước uống bởi vào mùa khô khi giếng cạn, cụ không đủ sức để kéo thì phải sống bằng nguồn nước từ con suối dù biết đây là nguồn nước không đảm bảo sức khỏe.

Hàng ngày cụ Hiền dậy sớm men theo bờ suối vào các khu vườn chuối của người dân để cắt lá rồi đem ra chợ cách đó khoảng 5km để bán lấy tiền đắp đổi qua ngày, những hôm trời nắng to vừa vác lá vừa phải đi xa có lúc cụ Hiền tưởng như không thể lê nổi tấm thân già yếu ớt, nhưng khi nghĩ đến đứa con trai bệnh tật không người chăm sóc, cụ lại cố gắng hết sức để tiếp tục cuộc sống, những người làm nương tốt bụng gần đó khi chứng kiến hoàn cảnh đáng thương của cụ cũng ghé thăm và tặng cụ khi thì mớ rau, ít nước mắm nhưng cụ đều phải giấu ở lán hàng xóm vì nếu để anh Hiệp phát hiện khi lên cơn anh lại phá tan tành.

Khi mọi người thắc mắc tại sao cụ không đưa con vào trung tâm để đỡ khổ, cụ lại ngân ngấn nước mắt rồi giải thích: “Hơn mười năm trước tôi cũng đưa nó vào trung tâm bảo trợ xã hội nhưng nó phá quá nên người ta trả về, gần đây nắng nóng nên nó hay lên cơn lắm ban ngày thì đi lang thang tối nó mới về, tôi để sẵn cơm cho nó ăn rồi lánh mặt chứ không nó lại đánh”.

Bà Nguyễn Thị Tâm – Chủ tịch Hội Chữ thập đỏ thị trấn Quảng Phú cho biết: “Hoàn cảnh hai mẹ con cụ Hiền rất đáng thương, bà có hai người con trai, một người lành lặn trước đây có vợ con, gia đình nhưng sau này làm ăn thua lỗ bán hết tài sản, vợ chồng bỏ nhau, con cái ly tán mỗi người mỗi nơi tự kiếm sống ai cũng nghèo nàn. Còn anh Hiệp bệnh tật ở với bà, địa phương cũng thường xuyên vận động các cá nhân, tổ chức giúp đỡ như hỗ trợ gạo hàng tháng, cấp sổ hộ nghèo, đề xuất trợ cấp người khuyết tật cho anh Hiệp… nhưng về lâu dài rất mong các đơn vị hảo tâm có thể giúp đỡ chia sẻ thêm để cuộc sống của cụ bớt khó khăn hơn ”.

Cụ Hiền giặt đồ bằng nước lấy từ con suối cạnh nhà 

Chia tay bà cụ khi nắng đã lên cao chúng tôi nhìn thấy những tia nắng chiếu rọi xuyên suốt qua mái nhà đã thủng nhiều chỗ, bất giác một cảm giác nghèn nghẹn ứ đọng trong lòng, không biết rồi mùa mưa đến hai mẹ con cụ sẽ đối phó như thế nào để tiếp tục cuộc sống, rất mong các tấm lòng thơm thảo xa gần có thể chia sẻ giúp đỡ cho cụ một mái nhà để có thể che mưa, tránh nắng an hưởng tuổi già lúc gần đất xa trời.

Mọi thông tin hỗ trợ xin gửi về địa chỉ cụ Huỳnh Thị Hiền, Tổ dân phố 7, TT Quảng Phú, huyện Cư M’gar, tỉnh Đắk Lắk.

Nguồn: Báo Công an TPHCM