Tôi luôn luôn bám lấy suy nghĩ rằng mỗi người trong chúng ta đều có thể làm được điều gì đó bé nhỏ để giảm bớt một phần nỗi thống khổ của nhân loại.

I have always held firmly to the thought that each one of us can do a little to bring some portion of misery to an end. (Albert Schweitzer)

-----------------------------------------------------------------------

Gia cảnh khốn khó của hai vợ chồng cùng mắc bệnh ung thư

22 tháng 2, 2017
Tổ chức từ thiện ở Quảng Ninh - Chị là Liêu Thị Thủy - người phụ nữ đáng thương, nhân vật trong bài viết: “Thắt lòng nhìn cảnh hai vợ chồng cùng ung thư nhường nhau đi xạ trị” đăng trên báo điện tử Tổ chức từ thiện Việt Nam. Bĩ cực và cùng đường, một lần nữa chị lại phải cầu cứu đến mọi người trong sự tuyệt vọng, không một lối thoát. 

Chị Thủy phát hiện căn bệnh ung thư vú từ năm 2012 nhưng không điều trị bởi chồng cũng phát hiện ung thư trực tràng.

Phát hiện căn bệnh ung thư vú từ năm 2012 và đã trải qua 4 lần phẫu thuật, tuy vậy chị đã không điều trị theo liệu trình của bác sĩ bởi đến năm 2014 chồng chị là anh Nguyễn Đình Mừng tiếp tục nhận tin dữ bị ung thư trực tràng cần đến bệnh viện gấp. Nén chịu nỗi đau đớn hành hạ thể xác chị Thủy lui về nhà sớm sớm xuống bến thuyền cất tôm, cá mang đi chợ bán kiếm từng đồng bạc lẻ cho chồng xạ trị và nuôi con.

“Những ngày đó chị đau lắm nhưng còn được nhìn thấy anh nên cũng phần nào nguôi ngoai em ạ. Chị cứ dặn lòng mình phải cố gắng, mình còn lao động được là chồng mình còn được sống, vậy mà cuối cùng anh ấy cũng bỏ mẹ con chị mà đi. Anh ấy mất đúng vào dịp nghỉ 30/4 khiến chị hoàn toàn mất đi phương hướng…”

Xem bài giới thiệu:

Tổ chức từ thiện Việt Nam


Giàn giụa nước mắt, chị Thủy nhớ lại những tháng ngày cùng chồng chống chọi với căn bệnh ung thư trong khi bản thân mình cũng chịu nhiều nỗi đớn đau không kém. Chồng chết, nhà cũng đã cắm từ lâu, chị lại 1 lần nữa gắng gượng đi làm để cố kiếm bữa cơm cho con đi học. Nhưng căn bệnh đã di căn khiến chị phải vào viện cấp cứu và được chuyển lên thẳng lên Trung tâm y học hạt nhân và Ung bướu của bệnh viện Bạch Mai. Lúc này thì chị đầu hàng thực sự bởi chẳng còn sức lực để mà đi, đứng hay làm bất cứ việc gì cả.

Những ngày đó, cứ sáng sáng là chị dậy xuống khu ven sông cất tôm, cá mang về bán đề kiếm tiền cho chồng đi xạ trị.

Biết được hoàn cảnh gia đình chị Thủy nên các thầy thuốc trong khoa vô cùng lo lắng và ái ngại. Trao đổi với bác sĩ Nguyễn Quang Hùng, Tổ chức từ thiện Việt Nam được biết: “Bệnh nhân bị ung thư vú đã di căn vào xương nên tình trạng vô cùng nặng nề. Trước đây bệnh nhân đã có chỉ định xạ trị, tuy vậy nhưng vì hoàn cảnh cả hai vợ chồng cùng mắc bệnh hiểm nghèo nên chị tự bỏ không điều trị.

Chính vì không được điều trị và theo dõi theo liệu trình nên lần này đến viện, tình trạng bệnh nhân đã rất nặng. Nhưng nếu được điều trị thì bệnh nhân vẫn còn cơ hội kéo dài cuộc sống để nuôi con. Điều mà chúng tôi lo lắng đó là việc điều trị ung thư ở giai đoạn muộn trong hoàn cảnh của chị là sức cùng lực kiệt nên về phía khoa và bệnh viện rất muốn được các cơ quan, cá nhân giúp đỡ cho bệnh nhân”.

Giờ chồng chị đã không còn, bản thân chị lại không còn sức lực bởi căn bệnh đã di căn vào xương.

Sức khỏe cạn kiệt khiến chị không thể nằm, cũng không thể ngồi được.

Hơn ai hết hiểu được hoàn cảnh gia đình mình nên chị Thủy càng hoang mang, lo sợ. Chị bảo thương con bé con ở nhà, cháu mới được 12 tuổi hiện đang phải gửi bà ngoại chăm sóc, còn ngôi nhà chị đã cắm từ ngày anh đi viện. Lần này cực chẳng đã vì tình hình quá nguy cấp nên chị được chuyển lên đây, còn bản thân cũng không có 1 đồng nào ở trong túi. Nghẹn lời, chị lại khóc, nỗi đau đớn về thể xác xen trong sự lo lắn, một mai mình nằm xuống con chị sẽ ra sao bởi bà ngoại cũng già yếu rồi.

Chị sợ hãi khi nghĩ về tương lai của đứa con nhỏ khi đã mất bố, lại sắp mất mẹ.

“Chị biết bệnh của mình em ạ. Rồi chị cũng sẽ phải chết như anh, chị không còn sự lựa chọn nào khác. Chị chỉ thương con chị thôi, cháu không biết sẽ ra sao khi bố, mẹ không còn trên cõi đời này nữa”.

Chị tiếp tục khóc khi mọi sự khổ đau, bất hạnh dường như đều đổ cả lên vai mình. Gia đình của chị, người chồng thân yêu của chị, giờ chẳng còn nữa… Chỉ còn người phụ nữ bất hạnh, đớn đau là chị còn ở đây với nỗi tuyệt vọng cùng đường, không có nơi bấu víu.

Mọi đóng góp của các nhà hảo tâm xin gửi về: Chị Liêu Thị Thủy - Tổ 32, khu Phú Thanh Tây, phường Yên Thanh, Thành phố Uông Bí, tỉnh Quảng Ninh. Số điện thoại: 01685642726

Hiện chị Thủy đang điều trị tại Trung tâm y học hạt nhân và Ung bướu, Bệnh viện Bạch Mai

Xem thêm bài khác của Tổ chức từ thiện Việt Nam:

Tổ chức từ thiện Lào Cai: Bé gái bị ung thư máu cầu cứu trong tuyệt vọng

4 tháng 2, 2017
Tổ chức từ thiện ở Lào Cai - Trưa đầu năm vùng cao vẫn còn rét cắt da cắt thịt, trong căn nhà trống hoác, bên đống lửa tàn, chị Thi đầm đìa nước mắt, ôm chặt đứa con gái 5 tuổi bị ung thư máu đang lịm dần đi… Ngoài trời gió mùa đông bắc rít từng cơn như đáp lại những tiếng kêu cứu ai oán của người mẹ nghèo khó.

Bé Lâm Thị Hải Yến, 5 tuổi bị mắc ung thư máu

Con đường đất gồ ghề, lồi lõm, đoạn thì đi chìm trong dòng nước, đoạn thì cheo leo tận đỉnh núi, dẫn chúng tôi đến căn nhà của gia đình chị Hoàng Thị Thi ở bản Điện, xã Điện Quan, huyện Bảo Yên, tỉnh Lào Cai. Gọi là “nhà” chứ thực ra chỉ như túp lều vách nứa, với nửa mái lợp tranh, nửa là tấm lợp Fibro xi măng đã thủng lỗ chỗ. Ở ngoài kia đâu đó vẫn còn sót lại một chút không khí rộn ràng của cái tết vừa qua, còn nơi đây chỉ có tiếng rên rỉ của bé Yến, những lời nựng con bằng tiếng dân tộc Tày của người mẹ, và cả tiếng của những giọt nước mắt đau đớn rơi xuống nền nhà lạnh lẽo…

Căn bệnh quái ác thường gây đau đớn cho cô bé xinh xắn đáng yêu này

Đưa ống tay áo lau nước mắt, người phụ nữ trẻ trải lòng: “Đầu năm ngoái thấy cháu sốt cao, vợ chồng em đi xin lá đắp và uống cả tháng trời mà không khỏi, em cõng cháu xuống trạm xá xã xin thuốc cũng không khỏi, bác sĩ bảo phải cho xuống bệnh viện huyện ngay. Đi vay cả bản mới được 700 nghìn đồng, vợ chồng em cho cháu xuống bệnh viện huyện, rồi các bác sĩ lại chuyển xuống tỉnh, và chuyển cháu xuống Hà Nội vì cháu mắc bệnh về máu nặng lắm…”


Tổ chức từ thiện Việt Nam



 “Căn nhà” vách nứa trống hoác của gia đình bé Yến nằm chênh vênh bên bờ suối.

“ Theo xe cấp cứu xuống Viện huyết học truyền máu TƯ là vợ chồng em trong túi chẳng còn đồng tiền nào cả, bố nó phải đi nhờ xe tải quay về nhà rồi đi vay lãi nóng của dân buôn ngoài thị trấn được 5 triệu gửi xuống cho em. Hằng ngày xin được cơm từ thiện thì 2 mẹ con em được ăn no, còn không em chỉ dám mua 10 nghìn cơm cho con ăn thôi, còn em chờ mọi người trong phòng ăn xong nếu thừa thì xin lại ăn ạ…” Chị nói tiếp trong những tiếng nấc nghẹn.

Khi con đau đớn, người mẹ trẻ dân tộc Tày chỉ biết ôm chặt con vào lòng….

Tổ chức từ thiện tại Lào Cai được biết đến lần hẹn tái khám lần 2, vì không vay đâu được nổi tiền nữa, chị đành phải cho Yến ở nhà, không có thuốc Yến lại lên cơn sốt cao, rồi bắt đầu xuất huyết dưới da và chảy máu không ngừng. Bao lần van nài thảm thiết chị Thi mới vay được thêm 5 triệu với lãi xuất 3,5%/tháng để cho bé Yến xuống viện, lần này Yến bị tái lại nên phải đánh lại hóa chất từ đầu, hai mẹ con phải ở viện những gần 2 tháng. Rồi những lần tiếp theo cho Yến đi viện, chị cũng phải đi vay với lãi xuất nóng như thế, bây giờ cả gốc và lãi chẳng biết đã thành bao nhiêu rồi nữa…


Thương em vô bờ, nhưng người anh 7 tuổi của bé Yến cũng chẳng phải biết làm gì hơn… là bóp chân tay cho em

Khi được hỏi về gia cảnh 2 bên bố mẹ, có lẽ đã chạm vào nỗi thống khổ chất chứa trong lòng bấy lâu nay, nên chị Thi lại òa khóc như một đứa trẻ:“ Bố em mất sớm, mẹ đi bước nữa nên em phải ở với bà ngoại, lấy chồng nhà chồng cũng nghèo, ra ở riêng chỉ có cái nhà tranh nứa này thôi chứ chẳng có đất đai gì đâu ạ. Năm nay lúa cấy dưới khe nhà em bị lũ cuốn nên hỏng gần hết, mảnh nương gieo được gần cân ngô giống cũng bị sâu và chuột phá không thu hoạch được. Đến cơm ăn hàng ngày đã nhiều bữa phải độn rồi chị ạ…”



Cuộc sống của gia đình này vốn đã khốn khó, nay lại càng khó khăn bội phần

Nói về hoàn cảnh gia đình chị Thi, anh Lý Xuân Khám trưởng bản Điện, ái ngại chia sẻ: “ Gia đình chị Thi có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn của bản mình, nhiều năm qua là hộ nghèo vẫn chưa thoát nghèo được. Nhà đất đai ruộng nương chẳng có mấy, 2 con nhỏ, cháu bé lại bị bệnh nặng phải đưa xuống tận Hà Nội chữa trị rất tốn kém. Bản mình là vùng cao nên bà con ai cũng nghèo chỉ thi thoảng giúp được đấu lúa đấu ngô thôi chứ chẳng ai có tiền mà giúp đâu. Qua đây mình cũng xin tha thiết nhờ mọi người giúp đỡ cho gia đình chị Thi chữa bệnh cho cháu…”

Con đang tái bệnh, nhưng người mẹ này vẫn chưa biết tìm đâu ra tiền để đưa con đến viện

Chưa đến lịch hẹn nhưng bé Yến lại tự dưng bị sốt cao và đau đầu đã hơn 2 ngày nay rồi, bác sĩ dặn có gì bất thường phải cho cháu xuống viện ngay. Anh chị lại chạy đôn chạy đáo khắp nơi, nhưng cũng chẳng thể vay đâu được xu nào…Bất lực, chị chỉ biết ôm chặt đứa con gái bé bỏng vào lòng, kêu cứu trong vô vọng..!

Tổ chức từ thiện ở Lào Cai kêu gọi mọi đóng góp của các nhà hảo tâm xin gửi về:

Chị Hoàng Thị Thi ( mẹ bé Lâm Thị Hải Yến) ở bản Điện, xã Điện Quan, huyện Bảo Yên, tỉnh Lào Cai. Điện thoại: 01665914506

Xem thêm bài:

Thương bé 6 tuổi cùng lúc bị câm điếc bẩm sinh và bệnh Hemophilia

19 tháng 1, 2017
Tổ chức từ thiện ở Hà Nội - Cùng lúc bị câm điếc bẩm sinh và máu khó đông khiến cho cậu bé Gia Bảo liên tục phải ở bệnh viện suốt 6 năm qua. Thương con, vợ chồng anh Dũng, chị Nguyên không dám sinh thêm nữa mà dồn toàn bộ tình yêu thương của mình để chạy chữa cho em.

bé Gia Bảo 6 tuổi bị câm điếc bẩm sinh và rối loạn đông máu.

Tôi gặp em lúc đã quá trưa, khi mà các bạn giường bên cạnh đã ngủ cả duy chỉ có mình cậu bé Bảo là nũng nịu đòi mẹ mang sách ra dạy học. Không nói được, tai dường như cũng không nghe thấy gì dù em có đeo máy trợ thính, nhưng em vô cùng thích thú trước những hình các con vật được mình tô những nét xanh, đỏ loằng ngoằng, chằng chịt. Một vài những động tác tỏ thái độ vui vẻ, hào hứng của em phần nào tạm xua đi cái không khí ảm đạm vốn thấy trong bệnh viện những ngày đông.

Giới thiệu:

Tổ chức từ thiện Việt Nam


Mẹ của em, chị Nguyễn Thị Nguyên, sau một hồi chỉ cho con học mới khe khẽ kể chuyện: “Cháu năm nay lên 6 tuổi rồi đấy chị ạ. Giá mà cháu không bệnh tật, giờ cũng chuẩn bị vào lớp 1 rồi và em cũng sẽ đi làm chứ không phải ngồi đây thế này”.

Cậu bé vô cùng thích thú khi được mẹ dạy học.

Sau lời kể ngắn ngủi, chị mới bắt đầu trải lòng cả một quãng thời gian dài đeo đuổi việc chữa bệnh cho con. Đầu tiên là tin cháu bị điếc sâu bẩm sinh và có chỉ định cấy điện cực ốc tai với chi phí lên đến vài trăm triệu đồng, ngày đó cả hai vợ chồng như ngã quỵ bởi số tiền khổng lồ không biết vay mượn ở đâu ra. Bẵng đi thời gian, Gia Bảo tiếp tục được phát hiện căn bệnh Hemophilia (máu khó đông) nên phải lên điều trị tại Viện huyết học truyền máu TW thì mới giữ được mạng sống.

Suốt 6 năm liền em phải đi viện để chữa 2 căn bệnh.

Nhớ lại thời gian đó, chị Nguyên vẫn còn cảm giác bàng hoàng, hoảng sợ: “Tin con bệnh dồn dập kéo đến khiến vợ chồng em không còn nghĩ được gì nữa chị ạ. Anh nhà em làm công việc nấu ăn thu nhập được gần 4 triệu/ tháng. Em cũng xin đi làm thuê nhưng khi con bệnh phải đi viện là em nghỉ hẳn luôn. Thấm thoắt cũng mấy năm rồi chị ạ. Giờ mẹ con em chỉ biết trông chờ vào đồng lương của chồng em thôi nhưng cứ thiếu trước, hụt sau không biết làm sao cả”.

Bất lực, bản thân vợ chồng chị Nguyên chỉ biết kìm lòng, quyết không sinh thêm bé nào nữa để dồn toàn bộ thời gian vào việc chữa trị cho con. Về quyết định này, cũng có nhiều người bảo thế này, thế kia nhưng với chị Nguyên: “Con nào cũng là máu mủ, đứt ruột đẻ ra của mình. Gia Bảo bị bệnh đã khổ lắm rồi nên chị không muốn san sẻ tình cảm ra nữa. Mỗi lần nhìn con muốn nói với mẹ điều gì nhưng không thể, em lại đau đến thắt ruột nên không còn nghĩ được gì thêm nữa chị ạ”.

Không dám sinh thêm bé nào nữa, chị Nguyên dồn tất cả vào việc chữa trị cho con.

Nghe chị nói, chúng tôi ai cũng chạnh lòng. Quay sang nhìn, cậu bé Gia Bảo đang nằm ngoan trong lòng mẹ như 1 chốn an toàn, ấm áp. Thương con, thương cả cho chị, chỉ vì bệnh tật mà đẩy gia đình đến đói nghèo, không có lối thoát. Và cũng vì bệnh tật của con mà cướp đi mất quyền được làm mẹ lần nữa của chị cũng bởi chị yêu con và thương nó quá.

Về hoàn cảnh của bé Gia Bảo, chị Trương Thị Hằng – Cán bộ phòng CTXH, Viện huyết học truyền máu TW có phút trải lòng:

“Cháu bé rất đáng thương khi bị cùng lúc câm điếc bẩm sinh và bệnh Hemophilia (là bệnh về rối loạn đông máu di truyền). Đây là căn bệnh bẩm sinh phải điều trị định kỳ suốt đời. Với biểu hiện bệnh nhân thường xuyên bị chảy máu khó cầm ở bất kì vị trí nào trên cơ thể nhưng hay gặp nhất là chảy máu khớp và cơ. Nhiều bệnh nhân còn bị xuất huyết não, xuất huyết dạ dày… chảy máu cơ khớp tái phát nhiều lần sẽ dẫn tới biến dạng khớp, teo cơ. Bệnh nhân nếu không được điều trị đầy đủ còn dẫn tới di chứng tàn tật, đi lại khó khăn.


Ước mơ của chị là 1 ngày con có thể nghe, nói được nhưng số tiền để cấy điện cực ốc tai lên đến vài trăm triệu đồng anh chị không có được.

Cháu thường xuyên phải điều trị định kỳ tại Viện Huyết học, Bệnh viện Tai Mũi Họng TW và điều trị ngôn ngữ tại Trung tâm khiếm thính với chi phí 5 triệu đồng/tháng. Không nghe được, khả năng nói kém dẫn đến phản xạ kém, nhiều khi không ý thức được nguy hiểm,vì vậy mà cháu càng dễ bị chấn thương gây chảy máu nhiều hơn mà mỗi lần chảy máu lại không cầm được.

Tại bệnh viện chúng tôi đã nắm được tình hình hoàn cảnh gia đình cháu nên cũng kêu gọi, vận động các mạnh thường quân giúp cho cháu để cháu có cơ hội tiếp tục được chữa trị”.

Mọi đóng góp của các nhà hảo tâm xin gửi về:

Chị Nguyễn Thị Nguyên (xóm Mới, thôn Phù Bật, xã Hồng Minh, huyện Phú Xuyên, Hà Nội). Số điện thoại: 01627675794


Xem thêm bài khác của Tổ chức từ thiện Việt Nam:


Ninh Thuận: Cô gái bị Rách động mạch chủ, sự sống mong manh từng giờ

8 tháng 1, 2017
Tổ chức từ thiện tỉnh Ninh Thuận - Khi nghe thông báo số tiền cho ca mổ của con vào khoảng 200 đến 300 triệu, bác Miên ngã quỵ ngay trong phòng bác sĩ với mặt mày xa xẩm chẳng còn biết gì. Thân 1 mình nuôi 4 đứa con, bác chẳng có nổi lấy 1 đồng nên đường cùng phải xin ký giấy mang con về nhà chết.


Bị rách động mạch chủ khiến cho tính mạng của em Hương Giang đang vô cùng nguy kịch.

“Thực tế là bác Miên đã xin cho con về nhà để chết rồi nhưng với ca bệnh của em Hương Giang, chúng tôi không thể đồng ý được vì chỉ cần em ra khỏi đến cổng viện thôi là đã có thể tử vong rồi. Mà bố con lại phải về tận Phan Rang – Tháp Chàm trong Ninh Thuận thì xe cộ đi làm sao, vì vậy mà cái mơ ước được chết ở nhà của gia đình cũng sẽ không thực hiện được”.

Từ Ninh Thuận ra Hà Nội với con, bác Tống Miên không có đồng nào trong người.

Gương mặt đầy lo lắng và khẩn cấp, bác sĩ Lê Vĩnh Hà chia sẻ nhanh với chúng tôi về tình hình của bệnh nhân Tống Thị Hương Giang hiện đang được cấp cứu tại khoa. Tình trạng quá nặng và không thể đợi thêm được nữa nên sự trao đổi giữa chúng tôi gần như cũng phải nhanh vội để giành giật từng giây từng phút cho em:

Không có tiền cho con gái phẫu thuật, bác Miên xin mang con về nhà để chết nhưng không được các bác sĩ đồng ý.

“Giang mắc bệnh lý nặng nhất của tim mạch đó là động mạch chủ cấp máu cho cả cơ thể đã bị rách ra và có nguy cơ vỡ bất cứ lúc nào. Ca bệnh này có chỉ định mổ cấp cứu và tỉ lệ tử vong sẽ tăng lên từng ngày, và cũng phải nói thêm đó là các loại thuốc men đều không có tác dụng với Giang nên phải phẫu thuật.

Giới thiệu:

Tổ chức từ thiện Việt Nam


Đây sẽ là ca đại phẫu, thời gian kéo dài và chi phí sẽ từ 200 đến 300 trăm triệu. Nếu được phẫu thuật em sẽ được thay đoạn động mạch bị rách bằng 1 đoạn mới và có thể sống đến già được. Còn nếu không được phẫu thuật thì chỗ bị rách ấy sẽ không có 1 loại thuốc nào để ngăn cản nó vỡ. Đến lúc động mạch mà bị vỡ rồi thì bệnh nhân sẽ tử vong ngay lập tức, lúc đó dù có tiền cũng không thể cứu được”.

Tính mạng của em đang bị đếm ngược từng ngày.

27 tuổi, Hương Giang chưa có gia đình, em còn trẻ, đẹp với bao ước mơ còn dang dở nhưng đứng trước ca mổ sinh mệnh của mình em lại bất lực. Đi chăm con, bố của em là bác Tống Miên năm nay đã 70 tuổi, trông ốm yếu và kiệt quệ, bác bảo:

“17 năm rồi, 5 bố con tôi rau cháo nuôi nhau, còn mẹ chúng ở đâu tôi cũng không biết rõ. Con bé Giang là đứa thứ 2, bình thường nó đi bán hàng, đợt vừa rồi nó đau ốm ra sao mà để người ta cho vào bệnh viện cấp cứu rồi chuyển từ trong Ninh Thuận ra đến ngoài này đấy. Khi nhận được tin con cấp cứu, tôi mới vội vàng ra đây nhưng chẳng có tiền cô ạ”.

Vì bị rách động mạch chủ nên mọi loại thuốc đều không còn tác dụng với Giang.

Dứt lời, bác lại cúi mặt khóc khiến cho cả các bác sĩ và chúng tôi đều thấy ái ngại. Cái dáng gầy xương trên gương mặt nhăn nheo, hốc hác trông bác cũng tiều tụy nhiều cho dù mới chỉ ra Hà Nội có 3 ngày. Bác còn bảo cả cuộc đời 70 năm của mình, đây là lần đầu tiên ra đến thủ đô nhưng lại trong tình cảnh quá trớ trêu khiến bác lại không có quyền lựa chọn.

Em phải được phẫu thuật thì mới mong cứu được mạng sống của mình.

“Phải đưa ra quyết định về nhà tôi cũng đau lắm cô ạ nhưng hỏi vay tiền không được, tôi hết cách rồi. Khi con bé nó biết phải về nhà không chữa nữa, nó cứ nắm lấy tay tôi mà cầu xin ở lại khiến tôi như chết ngay được lúc đó cô ạ. Làm bố, làm mẹ mà không cứu được con của mình thì tôi sống trên đời này còn có ý nghĩa gì đâu”.

Về phần Hương Giang, khi chúng tôi vào thăm em đã yếu lắm rồi. Không thể tự thở được, cũng không nói được nhiều, em chỉ ngước lên nhìn rồi khẽ bảo: “Xin các chị cứu em” khiến chúng tôi ai cũng bị ám ảnh. Ca mổ chưa được diễn ra, đồng nghĩa với việc tính mạng của em sẽ bị cướp đi bất cứ lúc nào. 300 triệu để đổi lại mạng sống của 1 con người, nghe cũng chua chát, đắng cay nhưng nó lại là 1 giá “quá đắt” đối với người bố già nghèo túng. Biết làm gì để cứu con khi tiền không có mà văng vẳng bên tai vẫn là lời cầu xin thảm thiết: “Bố ơi, xin đừng mang con về nhà để chết”…

Mọi sự đóng góp của các nhà hảo tâm xin gửi về:

Bác Tống Miên (Khu phố 1, phường Bảo An, Thành phố Phan Rang- Tháp Chàm, tỉnh Ninh Thuận). Số điện thoại: 01694053107

Hiện bác Miên đang chăm em Giang tại phòng C1, Tim mạch - Viện tim mạch, bệnh viện Bạch Mai


Xem thêm bài khác của Tổ chức từ thiện Việt Nam:


Kêu gọi giúp đỡ người phụ nữ đang nguy cấp tại BV Chợ Rẫy vì viêm cơ tim cấp

28 tháng 12, 2016
(Tổ chức từ thiện Việt Nam) Bên giường bệnh, người đàn ông nghẹn ngào kêu tên vợ, nhưng đáp lại tiếng gọi trìu mến của anh chỉ có ánh mắt vô hồn nhìn vào khoảng không. Vợ chồng tha hương kiếm sống, chưa kịp gửi đồng nào về nuôi con, chị Ngọc Như đã rơi vào nguy kịch vì lâm trọng bệnh.


“Nhắc đến vợ chồng chúng nó là ứa nước mắt rồi chú ạ. Ở quê chúng chẳng có nổi mảnh đất để cắm dùi, đầu tắt mặt tối làm mướn quanh năm vẫn không đủ sống, tưởng hai vợ chồng đi làm sẽ đỡ cơ cực nhưng chưa được một tháng thì con bé đổ bệnh. Nó có mệnh hệ gì, đứa con nhỏ rồi đây sẽ nương nhờ vào ai”. Bà Lê Kim Phượng, Trưởng ấp Bờ Xáng, xã Thạnh Bình, huyện Giồng Riềng, tỉnh Kiên Giang bùi ngùi tâm sự về gia cảnh của người mẹ trẻ Lê Thị Ngọc Như (21 tuổi) hiện đang điều trị trong tình trạng rất nguy kịch tại Bệnh viện Chợ Rẫy.

Cậu con trai mới hơn 2 tuổi của bệnh nhân đang phải sống trong cảnh khốn khó cùng ông bà nội

Theo lời bà Kim Phượng, gia đình chị Ngọc Như và chồng là anh Võ Văn Dương (25 tuổi) thuộc diện rất khó khăn tại địa phương. Tuy nhiên, do vợ chồng họ đang trong độ tuổi lao động nên không được xét vào diện hộ nghèo. 3 năm sau ngày cưới, dù bản tính siêng năng, song ở miền quê nghèo, cuộc sống chỉ trông chờ vào việc làm mướn, thu nhập bấp bênh nên vợ chồng họ vẫn hoàn toàn tay trắng.

Tai họa ập đến khiến người chồng nghèo và đứa con thơ nguy cơ mất đi người yêu thương nhất

Cha mẹ nghèo nên chị Ngọc Như chỉ được đi học cho biết mặt chữ còn anh Dương thì tên của mình cũng không biết viết vì chưa ngày nào được đến trường. Đứa con trai mới hơn 2 tuổi bị suy dinh dưỡng bởi người mẹ ốm yếu không có sữa cho bú, nhưng cũng không đủ sữa ngoài để uống từ khi lọt lòng. Với hy vọng vượt qua cảnh nghèo, sau khi bàn tính, vợ chồng anh Dương bấm bụng gửi con nhờ bà nội chăm sóc rồi theo người thân lên Long An xin việc làm.

Chị Ngọc Như biết chữ nên may mắn được nhận vào làm cho một công ty giày da, còn anh Dương mù chữ thì chấp nhận công việc phụ hồ nặng nhọc. Với mức lương mỗi tháng được 3,1 triệu đồng của vợ và thu nhập khoảng 4 triệu đồng của chồng (nếu có việc đều) họ khấp khởi vui mừng nghĩ tới ngày sẽ có điều kiện cho con đến trường như bao đứa trẻ khác.

Quấn quýt bên con từ ngày bé chào đời, nay buộc phải dứt áo tha hương cầu thực, sự chia cắt bất đắc dĩ trở thành nỗi đau của cả hai vợ chồng. “Ngày nào đi làm về, vợ em cũng ngồi khóc vì nhớ con, thằng bé ở nhà cũng khóc khàn tiếng đòi cha mẹ. Phần vì nhớ con, phần vì khu vực vợ chồng em ở trọ rất nhiều muỗi nên hôm 18/12 nhân thời điểm công trình xây dựng không có việc, em xin ứng được 500 nghìn đồng giằng túi về quê thăm thằng bé và lấy chiếc mùng lên để hai vợ chồng nằm cho đỡ bị muỗi chích”.

BS Thanh Linh và các đồng nghiệp đang nỗ lực cứu chữa cho bệnh nhân

Nhưng không ngờ, đó cũng là ngày tai họa bắt đầu ập đến, đẩy gia đình khốn khổ vào cảnh khốn cùng. “Sáng thức giấc, vợ em than mệt, sốt và đau đầu. Sau khi nấu cháo, mua thuốc cho vợ ăn uống, em thấy bất an nên định ở lại. Nhưng vợ vẫn động viên tranh thủ về thăm con và lấy mùng lên vì chiếc mùng ở quê không dùng đến mà trên này thì không có tiền mua. Khi em vừa về đến nhà, chưa kịp ôm con thì mẹ hoảng hốt báo tin vợ em đã phải chuyển đến bệnh viện cấp cứu”.

Ôm vội đứa con thơ vào lòng, rồi trao lại cho mẹ, anh Dương tức tốc bắt xe ngược lên Long An, bỏ lại thằng bé kêu khóc đưa hai tay đòi cha bế. Khi tới nơi anh mới hay tin vợ đã phải chuyển vào Bệnh viện Chợ Rẫy chưa biết sống chết thế nào. Trong túi còn vỏn vẹn hơn 100 nghìn đồng, người chồng chỉ đủ để bắt xe ôm đến bên vợ.

Tổ chức từ thiện Việt Nam


Thông tin chuyên môn từ BSCKII Trần Thanh Linh, Phó khoa Hồi sức Cấp cứu cho hay: “Bệnh nhân Ngọc Như được bệnh viện địa phương chuyển đến trong tình trạng đau ngực, khó thở. Các kết quả xét nghiệm ghi nhận, men tim của người bệnh tăng, choáng tim. Nguyên nhân được chẩn đoán viêm cơ tim cấp vì nhiễm siêu vi do vi rút gây ra, hiện chưa định danh được chủng loại vi rút”.

Mỗi ngày, chi phí chạy ECMO và điều trị cho chị Ngọc Như tốn từ 5 đến 7 triệu đồng (đã trừ Bảo hiểm Y tế)

Chị Ngọc Như đã điều trị tại khoa Tim mạch nhưng diễn tiến bệnh trở nặng dẫn tới phù phổi cấp. Trước nguy cơ người bệnh có thể tử vong bất kỳ lúc nào, các bác sĩ đã buộc phải chuyển bệnh nhân đến khoa Hồi sức Cấp cứu và sử dụng hệ thống tuần hoàn ngoài cơ thể (ECMO) kết hợp cho thở máy hỗ trợ hô hấp. Sau nhiều ngày điều trị, dù huyết áp của bệnh nhân đã tương đối ổn định nhưng lại bị tràn dịch màng tim, bác sĩ phải tiến hành chọc hút dịch, song đến nay các cơ quan nội tạng gồm tim, phổi, thận, gan đều phải lệ thuộc vào máy ECMO.

BS Thanh Linh cho biết, nếu đáp ứng với quá trình điều trị người bệnh sẽ có cơ hội bình phục trong khoảng 1 tuần nữa. Tuy nhiên, chi phí điều trị rất tốn kém, trung bình mỗi ngày các khoản viện phí (sau khi trừ Bảo hiểm Y tế) cũng tiêu tốn khoảng 5 đến 7 triệu đồng. Hiện gia đình mới tạm ứng được hơn 21 triệu đồng, số tiền viện phí còn âm hiện đã lên tới hơn 80 triệu đồng, nhưng thân nhân không còn khả năng chi trả.

Đứa trẻ tội nghiệp đang ngày đêm quay quắt nỗi nhớ mong mẹ

Ngoài hành lang phòng bệnh, bà Châu Thị Thanh Lệ (42 tuổi, mẹ bệnh nhân) ngậm ngùi gạt nước mắt: “Tôi nghèo chẳng có gì cho con, chỉ tích cóp mua cho nó được chiếc thẻ Bảo hiểm Y tế phòng thân khi ốm đau. Nhưng nay thẻ bảo hiểm cũng không giúp được gì nhiều, cái Như bệnh quá nặng, hơn 21 triệu đồng đã đóng tạm ứng, hai bên nội ngoại phải năn nỉ mới vay được. Chúng tôi chẳng còn gì để bán cả, xin cô bác thương tình giúp đỡ cứu lấy con tôi để nó có cơ hội về với đứa cháu tội nghiệp đang ngày đêm nhớ mẹ”.

Mọi đóng góp của các nhà hảo tâm xin gửi về:

Bà Châu Thị Thanh Lệ (mẹ bệnh nhân Ngọc Như) khoa Hồi sức Cấp cứu, Bệnh viện Chợ Rẫy, TPHCM. Điện thoại: 01636314972

Hoặc anh Võ Văn Dương (chồng bệnh nhân) ấp Bờ Xáng, xã Thạnh Bình, huyện Giồng Riềng, tỉnh Kiên Giang.


Xem bài khác từ Tổ chức từ thiện Việt Nam:


Từ thiện: Đau xót khi 2 con thơ đều mắc bệnh tan máu bẩm sinh Thalassemia

25 tháng 12, 2016
(Tổ chức từ thiện ở Nghệ An) Nhìn hai đứa con chơi đùa với nhau, cười vang nhà, lòng chị như xát muối. Chỉ trước đó ít ngày, hai đứa thay nhau lên cơn sốt vì anh chị chưa chuẩn bị đủ tiền để đưa con đi truyền máu, lọc thải sắt và lấy thuốc điều trị.

Mang trong mình căn bệnh tan máu bẩm sinh nhưng hai anh em Nhật và Lan Anh dường như còn quá bé để ý thức được tình trạng sức khỏe của mình.

Rơm rớm nước mắt, chị Hồ Thị Hiệp (SN 1983, trú xóm 7, xã Thái Sơn, Đô Lương, Nghệ An) nói: “Khi biết cả hai con đều mắc căn bệnh quái ác này, chỉ khóc hết nước mắt. Bác sĩ nói nguyên nhân là do bố mẹ trùng gen với nhau. Bệnh này không chữa được mà phải truyền máu, uống thuốc suốt đời. Khi đó chị nghĩ nếu mình chết đi mà con khỏe mạnh chị cũng sẵn sàng chết cho con được sống”.

Tìm hiểu về:

Tổ chức từ thiện Việt Nam


Chị Hồ Thị Hiệp quê ở Anh Sơn, đi làm công nhân ở miền Nam gặp anh Nguyễn Cao Ánh (SN 1977, quê ở Đô Lương) rồi bén duyên nhau. Năm 2006, cháu Nguyễn Cao Nhật ra đời. Vừa lọt lòng mẹ, Nhật đã ốm yếu, đi bệnh viện như cơm bữa. Kinh tế khó khăn quá nên cai sữa con xong thì vợ chồng anh Ánh gửi Nhật về nhờ ông bà nội chăm sóc. Năm 2010, cháu Nguyễn Thị Lan Anh ra đời, tình trạng sức khỏe cũng không khá hơn anh trai là mấy nên anh chị quyết định chuyển về quê nhà sinh sống.

Xác nhận của Trung tâm Thalassemia về tình trạng bệnh của hai bé Nguyễn Cao Nhật và Nguyễn Thị Lan Anh.

Năm 2012, cháu Nguyễn Cao Nhật càng xanh xao, ốm yếu, gầy gò, bụng chướng, tẩm bổ thế nào cũng không khá hơn. Đi lên Hà Nội kiểm tra, mọi người choáng váng khi bác sĩ thông báo. Trong nỗi lo sợ, anh Ánh đưa thêm cháu Lan Anh đi kiểm tra. Điều hi vọng đã không xảy ra khi cháu Lan Anh chung căn bệnh với anh trai mình. Sau thời gian suy sụp tinh thần, anh chị tự động viên mình phải mạnh mẽ để làm chỗ dựa cho các con.

Theo chỉ định của bác sĩ, đúng 2 tháng 1 lần, cháu Nhật và Lan Anh phải ra Trung tâm huyết học và truyền máu Trung ương để lọc máu và lấy thuốc hỗ trợ. Mỗi lần đưa con đi viện anh chị cũng phải cầm trong tay 5 đến 7 triệu đồng vừa thuốc thang, vừa chi phí ăn ở.

“Có lần chưa chuẩn bị được tiền, hai vợ chồng đưa con ra muộn. Kiểm tra các chỉ số máu xong, các bác sỹ mắng cho 1 trận vì bệnh nhân cần được truyền máu thường xuyên, đúng thời hạn để duy trì cuộc sống, tránh cho tim không bị suy, tủy xương không phải hoạt động quá mức, thải sắt ứ nhằm không ảnh hưởng tới chức năng của tim, phổi và các cơ quan nội tạng”, chị Hiệp cho biết thêm.

10 tuổi nhưng bé Nhật chưa một lần được chơi trò đá bóng với các bạn bởi căn bệnh quái ác khiến sức khỏe em không cho phép tham gia các trò chơi vận động mạnh.

Nếu truyền máu đúng thời gian thì hai cháu chỉ phải nằm viện truyền máu vài ba ngày, nếu bệnh tình nặng hơn thì phải mất cả tuần truyền máu. Nhiều khi không chuẩn bị được tiền, anh chị chỉ dám lấy 1 phần thuốc điều trị để giúp các con cầm cự và thu xếp tiền mua bổ sung sau.

Hai con mắc trọng bệnh, ruộng chỉ được 2 sào ruộng, đến nhà cũng phải đang ở nhờ bố mẹ nên cuộc sống của vợ chồng anh Ánh lâm vào khó khăn. Hai anh chị không có nghề nghiệp ổn định nên quyết định sang xã Nhân Sơn (Đô Lương) làm thuê kiếm sống. Hằng ngày chị Hiệp buôn bán lặt vặt, anh Ánh làm gò hàn hoặc đi xây.

Xác nhận của UBND xã Thái Sơn (Đô Lương, Nghệ An) đối với hoàn cảnh gia đình anh Ánh.

“Quần quật cả ngày cũng không lo đủ tiền thuốc cho các con. May còn ông bà, hai bên nội ngoại giúp đỡ thêm. Các cháu sống nhờ thuốc, ăn uống cũng phải kiêng cữ ngặt nghèo lắm. Có đêm cả hai đứa lên cơn sốt, kêu nhức mỏi xương, bố mẹ gần như phải thức suốt đêm để thay nhau xoa bóp cho con. Thương con, khó khăn cực khổ mấy hai vợ chồng cũng sẽ cố nhưng cứ nghĩ tới sau này mình già đi, không lo được cho con nữa, liệu có ai dám gắn bó cả đời để thay mình chăm con không thì nước mắt lại trào ra”, chị Hiệp thổn thức.

Căn nhà anh chị sống nhờ bố mẹ chồng cũng rệu rã lắm rồi nhưng xoay xở chóng cả mặt cũng không đủ tiền điều trị cho con nên đành phải tặc lưỡi để đó. Ông Nguyễn Cao Quế (SN 1948) – ông nội của cháu Nhật và Lan Anh buồn bã: “Thương con, thương cháu lắm nhưng hai thân già như chúng tôi không biết làm cách gì mà giúp. Ông trời sao nỡ ác với cả hai đứa cháu của tôi? Chúng còn bé quá…”.

Chị Hiệp với nỗi lo lắng nặng trĩu trước sức khỏe của hai con.

Cháu Nhật và Lan Anh da xanh tái, môi nhợt nhạt ngồi chơi trò giàu – nghèo với nhau. Với chúng, được tham gia các trò chơi bình thường như các bạn là điều quá xa vời bởi chỉ cần vận động mạnh, các em sẽ phải đối mặt với nguy cơ cao cho sức khỏe. Hai anh em chơi rồi cười khanh khách, dường như chúng còn quá nhỏ để hiểu nỗi lo âu hiện rõ trên mắt mẹ và tiếng thở dài bất lực của bố khi hạn truyền máu đã đến gần…

Mọi đóng góp của các nhà hảo tâm xin gửi về:

Anh Nguyễn Cao Ánh, chị Hồ Thị Hiệp (SN 1983, trú xóm 7, xã Thái Sơn, Đô Lương, Nghệ An). Số điện thoại: 01694588017

Xem thêm bài từ Tổ chức từ thiện ở Thanh Hóa:

Xót xa Con 2 tuổi ung thư máu, Bố tai nạn nằm liệt giường

Từ thiện: Xót xa Con 2 tuổi ung thư máu, Bố tai nạn nằm liệt giường

18 tháng 12, 2016
(Tổ chức từ thiện ở Thanh Hóa) Người cha bị tai nạn lao động nằm liệt giường và người mẹ trẻ có đôi mắt chỉ còn 1% ánh sáng, có di chứng bệnh tâm thần trước đó, tưởng rằng ánh sáng cuộc đời mình chính là đứa con trai bé bỏng chào đời. Thế nhưng, bóng tối lại đổ sập xuống cuộc đời khốn khổ của họ đó khi đứa con trai tội nghiệp chưa đầy 2 tuổi lại mắc bệnh ung thư máu.

Có quá nhiều bất hạnh đổ ập xuống cuộc đời người phụ nữ này

Chị Đào Thị Minh (Sinh năm 1986, thôn 1, xã Hoằng Phượng, huyện Hoằng Hóa, tỉnh Thanh Hóa) - người đàn bà khốn khổ đã phải chịu nhiều bất hạnh từ bé khi đôi mắt sinh ra bị dị tật. 6 tuổi chị đã phải mổ do đục thủy tinh thể. Trải qua 5 lần phẫu thuật, cho đến giờ đôi mắt chị đã bị bong võng mạc, ánh sáng chỉ còn 1/10. Không những vậy, năm 2007, sau đợt phẫu thuật đôi mắt, chị bị trầm cảm dẫn đến bệnh tâm thần.

Tìm hiểu về:

Tổ chức từ thiện Việt Nam


Đến cuối năm 2014, sức khỏe của chị dần ổn định trở lại, chị yêu rồi lấy người đàn ông ở làng bên. Dù biết chị mang bệnh tật nhưng anh Bùi Văn Tuấn (Sinh năm 1985) vẫn chấp nhận yêu thương và mong che chở cho cuộc đời người đàn bà vốn dĩ có quá nhiều nỗi đau này. Cuộc sống nghèo khó nhưng vợ chồng vẫn cố gắng rau cháo nuôi nhau. Anh đi làm nghề khai thác đá, ngày kiếm dăm chục nghìn mua gạo. Thế nhưng, thật trớ trêu, cưới nhau mới được 5 tháng, thì anh bị tai nạn lao động, cả một khối đá lớn đè lên chân anh.


Thoát án tử thần nhưng một bên chân anh bị gãy nát, phải phẫu thuật, đóng đinh khắp chân và bả vai. Không đi lại được, không còn sức lao động. Chị Minh lúc này đang mang bầu đứa con trai đầu lòng, không thể bấu víu vào chồng, bố mẹ chồng thì già yếu, bản thân chị cũng không thể làm gì để kiếm ra tiền mưu sinh cho cuộc sống khốn khó. Chị đành để chồng cho bố mẹ chồng cưu mang, còn chị trở về sống với ông bà ngoại.

Không những đôi mắt chỉ còn 1% ánh sáng mà người phụ nữ bất hạnh này còn mang chứng bệnh tâm thần

Vào tháng 4/2015, bé Tuấn Vũ, con trai anh chị chào đời. Tưởng rằng, sự có mặt của con trên cõi đời này là ánh sáng chiếu vào những tối tăm, bất hạnh cuộc đời anh chị. Nhưng niềm hạnh phúc ấy ngắn chẳng tày gang, ánh sáng ấy chỉ kịp le lói rồi vụt tắt khi hơn 1 năm sau, vào tháng 6/2016, thằng bé con chị bị phát hiện mang trong mình căn bệnh hiểm nghèo: ung thư máu.

Bé Tuấn Vũ liên tục sốt, tưởng bé sốt mọc răng nên uống thuốc mãi mà vẫn không thấy đỡ. Bé được đưa đến Bệnh viện Nhi Thanh Hóa và được chẩn đoán là nhiễm trùng máu, tuy nhiên nghi ngờ cháu bị ung thư nên bệnh viện chuyển cháu ra Bệnh viện Nhi Trung ương. Tại đây, bệnh viện kết luận bé bị ung thư máu.


Không có gì có thể diễn tả được nỗi đau đớn trong trái tim người mẹ. Chị Minh gào khóc trong tuyệt vọng, chị bảo rằng trăm ngàn lần chị mong ông trời hãy để chị gánh hết bệnh tật thay con chị. Rằng ông trời hành hạ chị như vậy chưa đủ hay sao mà thằng bé con chị có tội tình gì đâu.

Bé Tuấn Vũ cùng mẹ phải tá túc nhà ông bà ngoại trong căn nhà hai gian rách nát

Chị khóc, đôi mắt đầy bóng đêm của chị nhắm nghiền lại, chị tuyệt vọng, đã có giây phút chị muốn mẹ con chị rời xa cái thế giới đầy đớn đau này nhưng vì thương con chị lại ngậm ngùi chịu đựng. Có nỗi đau khổ nào hơn khi con chị đi viện, bản thân chị không thể đưa con đi, chồng chị nằm liệt giường chị cũng không thể chăm sóc.

Bị bệnh hiểm nghèo nhưng bé Tuấn Vũ không có bố mẹ ở bên mà chỉ có bà ngoại

Bé Tuấn Vũ phải nằm điều trị ở bệnh viện Nhi Trung ương nhưng chỉ có bà ngoại ở cạnh, chị Minh do thị lực kém, đi lại khó khăn, hơn nữa chị vẫn phải điều trị bệnh tâm thần ngoại trú nên không thể ra cùng chăm sóc con. Vậy là 6 tháng trời trôi qua, chỉ có hai bà cháu bồng bế nhau ở viện.

Sức cùng lực kiệt, bà ngoại bé đã phải xin cho bé về bệnh viện Nhi Thanh Hóa để điều trị, giảm bớt chi phí ăn ở và đi lại. “Cháu phải dùng một số thuốc nằm ngoài danh mục bảo hiểm nên phải mua ngoài nhưng chỉ mua được thời gian đầu còn bây giờ gia đình không biết xoay sở đâu để mua cho cháu. Không còn tiền tôi mới xin bác sĩ cho cháu về Thanh Hóa điều trị. Về đây, thi thoảng còn xin cho cháu về với mẹ, hoặc đưa mẹ nó lên ngồi trông để thi thoảng bà còn chạy đi chạy lại mua thuốc hay đồ ăn thức uống cho cháu. Chứ một mình tôi ở ngoài kia không xoay sở được. Giờ khổ lắm nhưng giờ tôi biết phải làm sao, con dại cái mang, mẹ con nó không bấu víu vào chúng tôi thì biết bấu víu vào đâu. Chỉ sợ mai kia chúng tôi già rồi, không lao động được thì không biết mẹ con nó ra sao” – bà Nguyễn Thị Yến (mẹ chị Minh) buông câu nói giữa chừng, rưng rưng gạt nước mắt.

Nước mắt người mẹ bất lực trước cuộc sống khốn khổ của con cái

Hôm tôi về thăm gia đình chị, bé Tuấn Vũ cũng được đưa về nhà thăm mẹ. Trong căn nhà hai gian tồi tàn của ông bà ngoại, mẹ con chị chỉ biết ôm nhau khóc, ánh mắt khắc khoải, đau đớn, tuyệt vọng của những đấng sinh thành khiến tôi không cầm được nước mắt.

Đôi mắt ngây thơ của Tuấn Vũ chẳng bao giờ có thể hiểu được mình sinh ra đã phải chịu quá nhiều bất hạnh

Tôi không dám nhìn vào đôi mắt trong veo của thằng bé con chị vì sợ lòng mình chùng xuống. Cái ánh mắt ngây thơ và đáng yêu kia chưa thể hiểu được rằng cuộc đời mình lại quá nhiều bất hạnh đến như vậy…Rồi đây, bé sẽ chống chọi ra sao với bệnh tật khi bên cạnh bé, bố mẹ bé cũng đều là những con người khốn khổ đến đáng thương….

Mọi đóng góp của các nhà hảo tâm xin gửi về: Ông Đào Xuân Thao (bố chị Minh, thôn 1, xã Hoằng Phượng, huyện Hoằng Hóa, tỉnh Thanh Hóa. Hoặc số điện thoại của chị Minh: 0975966364

Hoặc có thể đến thăm bé Đào Bùi Tuấn Vũ, hiện đang điều trị tại Khoa Máu thận khớp - Bệnh viện Nhi Thanh Hóa

Xem thêm bài từ Tổ chức từ thiện Việt Nam:

3 con thơ nhìn bố đếm sự sống từng ngày vì ung thư ở Gia Lai

Từ thiện: 3 con thơ nhìn bố đếm sự sống từng ngày vì ung thư ở Gia Lai

7 tháng 12, 2016

Tổ chức từ thiện ở Gia Lai


Đêm khuya, trong căn nhà thấp nhỏ với những tiếng gió rít liên hồi, những người hàng xóm xung quanh vẫn nghe rõ tiếng khóc của 3 đứa trẻ khi chúng cùng gọi bố. Chứng kiến cảnh các con van xin bố đừng chết, chị Tài cũng cứng họng, đứng không vững nên ngã vật xuống góc nhà.

Từ ngày bố bị ung thư nhưng không có tiền đi viện chữa, 3 cậu con trai thường dành hết thời gian của mình bên cạnh bố.

Chật chội, nghèo và bi thảm, đó là tất cả những gì chúng tôi cảm nhận được khi trở về thăm gia đình chị Nguyễn Thị Tài ở thôn Lý Đông, xã Vĩnh Hồng, huyện Bình Giang, tỉnh Hải Dương. Nằm sâu tận ở cuối ngõ nhỏ, không gian quanh nhà chị càng thêm ảm đạm, thê lương với những bụi tre già cứ cót két mỗi khi gió ập đến. Căn nhà nhỏ và thấp tè đủ để kê 2 chiếc giường ọp ẹp, ngoài ra chị chẳng có gì cả ngoài 3 đứa con thơ và người chồng đang trong cảnh chờ chết.

Bản thân chị Tài không thể xoay sở được tiền cho chồng chữa trị.

“Anh phát hiện bị ung thư vòm họng cũng 1 thời gian rồi em ạ nhưng chị không có tiền cho anh đi xạ trị. Đến năm 2015, mọi người họ hàng sốt ruột quá nên mỗi người đi vay được 1 ít đưa cho chị để chị cho anh lên bệnh viện K để chữa. Giờ thì sức khỏe anh yếu lắm, anh chỉ nằm đó thôi”.

Sức khỏe anh Trượng hiện đã rất yếu vì căn bệnh ung thư vòm họng.

Nghẹn ngào và đau đớn, chị Tài kể chuyện gia đình mình trong hai hàng nước mắt đã giàn giụa. Bên cạnh là 3 con, chúng cũng đều đang khóc vì sợ bố chết. Cậu con lớn là em Hà Đình Bàn hiện đang học lớp 9, hai em sau là Hà Đình Chiến lớp 5 và Hà Đình Tuấn lớp 3… Chúng còn quá nhỏ để đối diện với sự thật rằng bố không còn ở lại lâu được nữa nên lúc nào cũng vội. Bàn bảo đi học về là cả 3 anh em không dám la cà ở đâu mà về nhà luôn với bố vì bố nhớ các con lắm.

Tìm hiểu về:

Tổ chức từ thiện Việt Nam


Hơn ai hết hiểu được bệnh tình mình đang mang nên anh Trượng càng tủi thân khi nhắc đến các con. Yếu nên không nói được nhiều, anh chỉ thều thào được mấy câu: “Anh chết rồi, thương các con lắm. Chúng còn nhỏ quá chưa làm được gì”.

Không chịu đựng được khi nhìn các con khóc gọi bố, chị Tài ra bên ngoài ngồi khóc 1 mình.

Nói rồi anh lại nằm xuống, những hơi thở nặng nề và khó nhọc khiến chúng tôi cũng sợ hãi và mường tượng ra 1 ngày không xa anh sẽ ra đi mãi mãi. Lúc đó, không biết rồi chị Tài sẽ xoay sở ra sao cùng 3 đứa con nhỏ. Chị cũng không biết nữa, chỉ khao khát rằng ngay trong lúc này có tiền để cho anh tiếp tục lên viện xạ trị kéo dài sự sống.

Chị thương cả bố mẹ chồng đã ở tuổi gần đất xa trời nhưng vẫn lo lắng cho các con, các cháu.

Chồng đã bệnh, 3 con còn nhỏ, bản thân chị Tài còn đang chăm sóc bố mẹ chồng đã ngoài 80 tuổi. Nhìn con bệnh tật, không có tiền đi viện, ông bà càng sốt ruột nhưng không biết làm cách nào cả. Ở cái độ tuổi đã gần đất xa trời, trớ trêu thay khi bố mẹ hàng ngày nhìn con chết dần chết mòn nhưng lại không thể cứu...

Thương bố mẹ, anh Trượng lại càng xót 3 đứa con nhưng lại không có cách nào cứu vãn được. Vợ chồng chỉ làm ruộng, kiếm đủ cái ăn, giờ anh bệnh, chị cũng phải nghỉ làm để ở nhà chăm nên bữa ăn còn đứt dở nên anh không dám mơ mình được lên viện chữa trị tiếp.


Ngôi nhà với những đồ đạc trong nhà chị Tài.

Hoảng sợ khi sức khỏe ngày một yếu, anh biết ngày của mình đã sắp đến gần nên chỉ có 1 khao khát: “Khi anh nhắm mắt xuôi tay rồi, cầu xin mọi người giúp các cháu có đủ cái ăn và được đến trường, có như thế anh mới yên tâm nhắm mắt”.

Thương con nhưng bà cũng bất lực.

Nói đến đây thì anh bật khóc khiến chúng tôi ai cũng nghèn nghẹn ở cổ họng. Anh còn cơ hội để sống thêm nữa nhưng lại không thể vì nghèo, vì khổ nên anh chọn cách ra đi sớm nhưng lại canh cánh trong lòng nỗi lo lắng cho các con. Cả 3 đứa, chúng còn nhỏ dại quá để chống chọi được với cuộc sống đầy khó khăn này nên càng hoảng sợ khi biết bố sẽ chẳng sống được bao lâu nữa. Trên chiếc giường ọp ẹp kê tạm, tiếng 3 đứa con lại van xin bố đừng chết khiến mọi người lại càng sốt ruột. Thương anh Trượng, thương cho cả các em khi không còn sự lựa chọn nào khác vì nghèo, vì khổ quá!

Mọi đóng góp của các nhà hảo tâm xin gửi về:

Chị Nguyễn Thị Tài (thôn Lý Đông, xã Vĩnh Hồng, huyện Bình Giang, tỉnh Hải Dương). Số điện thoại: 01698726814

Xem thêm:

Tổ chức từ thiện tại Gia Lai: Ông bà nội già yếu nuôi 4 cháu nhỏ khi cha mất, mẹ bỏ đi