Tôi luôn luôn bám lấy suy nghĩ rằng mỗi người trong chúng ta đều có thể làm được điều gì đó bé nhỏ để giảm bớt một phần nỗi thống khổ của nhân loại.

I have always held firmly to the thought that each one of us can do a little to bring some portion of misery to an end. (Albert Schweitzer)

-----------------------------------------------------------------------

Hà Nam: Hai con tàn tật mong có tiền giúp bố chữa bệnh xơ gan cổ chướng

Ngày 22 tháng 09 năm 2016
(Tổ chức từ thiện ở Hà Nam) Đôi mắt ươn ướt, nó oặt cả đầu đi, nặn mãi mới ra được mấy từ: “Xin hãy cứu bố cháu” rồi nó òa khóc thật. Ngồi cách đó không xa, bố của em dặt dẹo như cành cây khô sắp gẫy bởi căn bệnh xơ gan cổ trướng đã bước vào giai đoạn nguy hiểm nhưng không có tiền đi chữa.

18 tuổi Vũ không được bình thường như bao bạn bè cùng trang lứa.

Cậu bé đáng thương mà tôi đã gặp là Tạ Đức Vũ tại xóm 3- Phú Đa, xã Công Lý, huyện Lý Nhân, tỉnh Hà Nam. 18 tuổi em không được bình thường như bao bạn bè cùng trang lứa, căn bệnh bại não khiến cơ thể và chân tay em co cứng, khó vận động. Ấy vậy nhưng nói gì em cũng hiểu và cố gắng trả lời lại cho dù phải gắng hết sức lực đến oặt cả người sang hẳn một bên.

Em khóc thương bố bệnh tật không có tiền đi viện chữa trị.

Vũ ngoan và thương em gái là cô bé Tạ Thị Thu Hằng nay đã 11 tuổi nhưng chỉ đặt đâu nằm đó. Căn bệnh bại não thể nặng khiến Hằng chẳng khác nào một đứa trẻ sơ sinh, phải phục vụ tất cả từ ăn uống, di vệ sinh. 

Em gái Vũ là cô bé Hằng nay đã 11 tuổi nhưng đặt đâu nằm đó.

Trong nhà tối om và ẩm thấp khiến mẹ của em lúc nào cũng phải trải 1 chiếc chiếu ra trước cửa nhà cho 2 anh em ngồi trông nhau. Thương em, cả ngày Vũ không đi đâu, em cố gắng trò chuyện truyện để em gái không kêu khóc, cho mẹ còn yên tâm đi làm kiếm cái ăn cho cả nhà.

Thương em nên cả ngày Vũ ở nhà trông và chơi với em.

“Cháu Vũ nó như thế nhưng mà hiểu chuyện lắm em ạ. Mẹ nó mà bận là ngồi trông em ngoan lắm. Mà con em nó chỉ chịu ngồi với anh Vũ thôi, người khác vào nó không vừa lòng là tỏ thái độ ngay”

Bố của các em, anh Tạ Văn Vượng đang ngồi nghỉ ở ngoài sân, nói vọng vào trong những tiếng khó thở. Mang trong mình cùng lúc nhiều bệnh từ dạ dày, xơ gan cổ trướng, u gan khiến sức lực của anh như bị vắt kiệt. 

Anh Vượng bị xơ gan cổ trướng nặng nhưng không có tiền đi chữa trị.

Chân tay đầy những mụn nhọt và phần lưỡi đen xì, anh bảo lúc nào cũng có cảm giác khó chịu bởi đi khám bác sĩ nói gan trướng to quá rồi phải nhập viện nhưng tiền không có nên đành đánh liều về nhà, sống được ngày nào biết ngày đấy.

Người anh nhiều mụn nhọt và phần lưỡi đen xì kể từ khi bị bệnh.

“Trong người anh như nào anh biết rõ, anh mà có mệnh hệ gì chỉ thương 2 đứa con thôi. Nó bệnh tật không được như người ta nên mẹ nó sẽ vất vả lắm mà không biết có nuôi nổi bát cơm cho chúng nó không nữa. Vợ anh bị bệnh đau đầu kinh niên, cứ có chuyện gì nghĩ là nó đau đến phát điên lên vậy”.

Anh Vượng tiếp tục câu chuyện khi vợ anh, chị Nguyễn Thị Hà cũng vừa đi làm về. Vội vã chị lại lao vào xem tình hình 2 con rồi lại quay sang hỏi han chồng. Tủi thân, chị ôm con khóc khi chúng tôi hỏi chuyện. 18 năm từ khi bước chân đi lấy chồng, cuộc đời người phụ nữ khốn khổ này là một chuỗi những nhọc nhằn, khổ sở khi sinh 2 đứa con thì cả 2 cùng bị bệnh. Chỗ dựa duy nhất của chị là anh Vượng bao năm mưu sinh bằng nghề buôn chuối nhưng nay cũng ngã bệnh, nằm bẹp 1 chỗ không lao động được gì.

Gánh nặng gia đình dồn cả vào chị Hà nhưng cố lắm chị chỉ kiếm đủ cái ăn.

“2 con thì các cháu bị từ khi chị sinh ra cơ nên dần chị cũng quen rồi em ạ. Còn điều chị lo nhất là bệnh của anh, bác sĩ cũng cho chị biết nếu anh theo điều trị trên bệnh viện thì còn kéo dài được chứ về nhà như thế này thì xác định đi lúc nào thì đi thôi”.

Con cái bệnh tật khiến gần 20 năm qua chưa có lúc nào chị được nở một nụ cười.

Dứt lời chị lại không nén được lòng mình. Nước mắt tuôn ra trên gương mặt vốn đã khổ sở đủ đường. Thương chồng, chị đau đớn như có ai cắt đi từng khúc ruột nhưng không thể thay đổi được gì bởi sức chị có hạn, cố lắm chị cũng chỉ lo đủ bữa cơm rau, cơm cháo cho cả gia đình.

“Nhà Vương – Hà này là nghèo kinh niên trong thôn, xã. Trước chú Vượng khỏe lắm, đi buôn chuối cũng chẳng lấy đâu ra mà giàu nhưng ít nhất còn chăm lo được cho 2 đứa nhỏ, giờ thì bệnh xơ gan cổ trướng nặng lắm rồi nên nằm bẹp đấy. Còn cái con bé Hằng ngày trước đóng ván rồi đấy mà nó lại tỉnh lại và cứ sống dặt dẹo đến giờ. Ở địa phương chúng tôi mà có đoàn nào về thăm hay giúp đỡ thì đều giới thiệu vào nhà này đầu tiên vì nó khổ quá” – Anh Tạ Tuấn Anh, Bí thư đảng ủy xã Công Lý ái ngại cho hay về tình hình của gia đình anh Vượng trong sự xót thương của nhiều người có mặt.

Cuộc sống khó khăn, bủa vây lấy gia đình chị Hà không biết đến bao giờ mới thôi.

Sự sống của anh Vượng đang bị đếm ngược từng ngày khi sức khỏe ngày một yếu. Nhưng để có tiền lên bệnh viện chữa là một điều không thể đối với hoàn cảnh vợ chồng anh. Sợ bố chết, Vũ cứ trân trân nhìn những người đến thăm để cầu xin sự giúp đỡ bằng từng câu, từng chữ mà nặng nề, khó nhọc lắm em mới thốt được ra. “Con muốn bố con sống”… “Các cô, các bác giúp con”. Quả thật lúc đó nhìn em, chúng tôi đã phải tránh mặt đi để cố dấu đi nước mắt. Tội quá Vũ ơi, thương em, thương cho cô bé Hằng và thương cho cả anh Vượng khi ngày ngày phải chống chọi với bệnh tật trong đói nghèo, khốn khổ.

Tổ chức từ thiện Việt Nam mong sự đóng góp của các nhà hảo tâm, xin gửi về:

Chị Nguyễn Thị Hà (xóm 3 Phú Đa, xã Công Lý, huyện Lý Nhân, tỉnh Hà Nam), Số ĐT: 01647713302

Hậu Giang: Người mẹ suy tim không tiền chữa sợ xa lìa con thơ

Ngày 17 tháng 09 năm 2016
(Tổ chức từ thiện Hậu Giang) “Em chết thì yên phận mình, nhưng còn hai đứa con nhỏ chúng biết nương nhờ vào ai. Những lúc bệnh hành hạ, em ôm ngực nằm gục, hai đứa nhỏ cứ ôm ghì lấy mẹ thi nhau khóc. Hình ảnh chúng ám ảnh tâm trí khiến em sợ không còn cơ hội gặp lại con”.

Chị Nương đang chiến đấu với bệnh tật trong cảnh nghèo và quay quắt nỗi nhớ con

Đó là những lời tâm sự đẫm nước mắt của chị Đỗ Thị Mỹ Nương (27 tuổi, ngụ tại tỉnh Hậu Giang) đang vật lộn với tử thần trên giường bệnh bởi tình trạng suy tim giai đoạn cuối nhưng cảnh nghèo khốn khiến chị không đủ điều kiện bước vào cuộc mổ lớn để giữ lại mạng sống.

Chấp nhận nguy hiểm để giữ con

Chị Mỹ Nương mang trong mình căn bệnh tim bẩm sinh tồn tại ống động mạch. Tuy nhiên, do gia đình quá khó khăn nên không có điều kiện chữa trị. Đến tuổi trưởng thành, sức khỏe ổn định nên bệnh tạm lắng, chị lên Lâm Đồng làm mướn bằng nghề cạo ruột quả chanh dây và làm móng dạo. Tại đây, chị mang lòng yêu thương rồi thành thân với người cùng cảnh ngộ là anh Huỳnh Hồng Phúc (32 tuổi, ngụ tại tỉnh Hậu Giang).

Đứa con gái nhỏ được chào đời bằng sự đánh đổi nguy hiểm của bản thân người mẹ

Sau khi sinh đứa con gái đầu lòng là bé Huỳnh Anh (5 tuổi) sức khỏe của người mẹ trẻ bắt đầu xuống dốc. Vợ chồng chị dự định sẽ không sinh thêm con nhưng bị vỡ kế hoạch nên năm 2015 chị mang thai lần thứ hai. Khi đi khám thai định kỳ, bác sĩ khuyên chị nên bỏ thai để an toàn cho bản thân. Nhưng không đành lòng tước đoạt sự sống của con mình, chị bất chấp nguy hiểm, quyết dưỡng thai cho đến kỳ sinh nở.

Chị Nương bùi ngùi: “Suốt những tháng mang thai em ăn uống kém lại liên tục lên cơn đau tức ngực, khó thở nên cơ thể ốm yếu chẳng làm được việc gì. Mọi gánh nặng cơm áo của cả gia đình và tiền thuê phòng trọ đều dồn lên vai chồng. Đến kỳ sinh nở em về bệnh viện Đa khoa Cần Thơ, các bác sĩ đề nghị mổ bắt con vì sức em không thể tự sinh được. Con gái của em chào đời cân nặng chỉ có 1,9kg nhưng em phải dùng thuốc điều trị bệnh tim nên không cho con bú được”.

Bác sĩ Phụng cho biết, chị cần được mổ càng sớm càng tốt để giữ lại sinh mạng

Sau khi sinh, bệnh của chị Nương mỗi ngày một nặng thêm, chị liên tục bị ngất xỉu. Để cứu vợ, hơn 4 tháng trước anh Hồng Phúc vay mượn khắp nơi được gần 40 triệu đồng đưa vợ đến bệnh viện Chợ Rẫy thực hiện kỹ thuật bít dù. Những tưởng đã tai qua nạn khỏi, nhưng niềm vui về với các con chưa được bao lâu, bệnh tình của chị Nương lại tái diễn phải nhập viện trở lại.

Cần 70 triệu đồng cứu một mạng người

Ths.BS Đoàn Văn Phụng, khoa Hồi sức Phẫu thuật Tim cho hay, trước đây chúng tôi chọn phương pháp bít dù để hạn chế tối đa phẫu thuật xâm lấn có thể đe dọa sinh mạng bệnh nhân khi cơ địa của chị đã suy kiệt. Tuy nhiên, ống động mạch quá lớn chiếc dù không đủ để che phủ, áp lực của máu khiến dù bị bung ra. Hiện bệnh nhân đã bị suy tim độ III, cần phải thực hiện mổ hở để cắt và khâu bít hai đầu ống động mạch.

Chị Nương và con gái lớn trước khi bệnh tật bùng phát

Đây là cuộc phẫu thuật lớn, phải sử dụng hệ thống tuần hoàn ngoài cơ thể kết hợp với điều trị bằng thuốc và kháng sinh dự phòng. Chi phí phẫu thuật lên tới 80 triệu đồng nhưng gia đình mới chỉ tạm ứng được 16 triệu. “Bệnh nhân còn quá trẻ lại có 2 đứa con nhỏ nên chúng tôi đang động viên gia đình cố gắng cho chị phẫu thuật. Tuy nhiên đã gần 1 tháng nằm viện, tiền tạm ứng đang vơi dần song gia đình không thể xoay xở được chi phí. Chúng tôi có thể hỗ trợ tối đa cho người bệnh về chuyên môn, nhưng không có thuốc và thiết bị hỗ trợ thì bác sĩ cũng chẳng thể làm gì được”.

Thu nhập còm cõi mỗi tháng 5 triệu đồng bằng nghề lái xe nâng cho công ty gạch men của anh Phúc lâu nay chỉ đủ giật gấu vá vai nuôi vợ con. Số tiền vay để đưa vợ đi điều trị lần trước còn chưa trả được nên khi nghe bác sĩ thông báo khoản tiền mổ quá lớn, anh Phúc chỉ còn biết nuốt nghẹn nhìn vợ vật vã trên giường bệnh.

Cảnh nghèo khiến anh Phúc chỉ còn biết nuốt nghẹn nhìn vợ đau đớn trên giường bệnh

“Vợ chồng em chẳng có gì ngoài sức lao động của mình, nhưng nay em phải nghỉ việc để chăm vợ nên mất đi nguồn thu nhập. Hai đứa con thì đứa nhỏ mới được 8 tháng đã phải gửi về nhờ bà nội chăm sóc, tiền sữa không lo được nên con bé chỉ ăn cháo cho qua ngày. Đứa con lớn cũng gửi nhờ cô em vợ chăm sóc dùm. Con bé vừa bước vào năm học mới song đến bộ quần áo cũng phải mặc lại đồ từ năm trước, tiền trường em đang xin thiếu nhưng chẳng biết có đóng được cho con không”. Anh Phúc nghẹn ngào.

Những ngày qua anh quay cuồng chạy khắp nơi vay mượn nhưng chỉ được vỏn vẹn hơn 10 triệu đồng, số tiền ấy đang mỗi ngày một vơi dần theo sự sống héo úa của người vợ trên giường bệnh. Ông Nguyễn Trung Nam, Trưởng ấp Long Hòa B, xã Long Thạnh, huyện Phụng Hiệp cho hay, gia đình anh Phúc thuộc diện khó khăn tại địa phương, vợ chồng anh phải bỏ xứ đi làm ăn xa nhưng nay bệnh tật của chị Nương đang đẩy họ vào cảnh cùng đường. Chúng tôi rất mong cộng đồng cứu giúp để hai đứa cháu nhỏ không phải sống kiếp mồ côi”.

Mọi đóng góp của các nhà hảo tâm xin gửi về:

Anh Huỳnh Hồng Phúc (chồng chị Mỹ Nương), hiện đang chăm chị Nương ở Khoa Hồi sức Phẫu thuật Tim, bệnh viện Chợ Rẫy, TPHCM.  Điện thoại: 0943945768

Bắc Giang: Nỗi đau người cha đưa con đi cấp cứu mà trong túi chỉ còn 40.000 đồng

Ngày 06 tháng 09 năm 2016
(Tổ chức từ thiện Bắc Giang) Biết con bị bệnh tan máu bẩm sinh nhưng tiền ăn không có, nói gì đến việc đi viện vì vậy mà đã 4 năm qua anh Thuận chưa một lần cho Dũng đi chữa trị. Lần này vì quá nguy hiểm, họ hàng anh em góp tất cả được hơn 200.000 đồng cho bố con xuống viện, trừ hết tiền đi xe anh còn lại 40.000 đồng để chuẩn bị bước vào cuộc chiến sinh tử giành lại mạng sống cho con trai.

Gương mặt vàng ệch của em Dũng khi đến viện.

Tiếp nhận ca bệnh của em Lý Văn Dũng – người dân tộc Sán Chí ở bản Tu Nim, Lệ Viễn, Sơn Động, Bắc Giang, các bác sĩ Trung tâm Thalasemia, Viện huyết học truyền máu TW ai cũng lo lắng và ái ngại. Thương cho em bởi căn bệnh đã ở mức báo động nguy hiểm, phải bước vào điều trị ngay mà bố mẹ thì nghèo quá, không có cả đến cái ăn.

Một số những giấy tờ ít ỏi còn sót lại cho việc chữa trị của Dũng.

Con bệnh nặng, bố chỉ biết nhìn con trong vô vọng.

Cùng chung tâm trạng với các bác sĩ, chị Trương Thị Hằng - Cán bộ phòng CTXH bệnh viện cũng đang tất bật các thủ tục để bắt đầu đi xin nguồn tài trợ cho em. Gương mặt đầy vẻ lo lắng, chị cho biết: “Bệnh nhân này lần đầu tiên mới xuống tới Viện huyết học truyền máu TW để điều trị căn bệnh tan máu bẩm sinh. Qua tìm hiểu và quan sát của chúng tôi, bệnh nhân thực sự rất khó khăn khi không có đồng nào trong người, bữa ăn thì chúng tôi sẽ phát phiếu từ thiện. Việc chữa trị cho em Dũng là cần thiết và phải làm ngay nhưng gia đình thì hoàn toàn không có khả năng nên chúng tôi tha thiết mong muốn được mọi người giúp đỡ cho em”.

Là người hiểu rõ về hoàn cảnh gia đình mình hơn bất cứ ai nên dù đang mệt và không thể nói được nhưng Dũng vẫn bật khóc trên giường bệnh khiến cho chúng tôi ai cũng chạnh lòng. Thương em, cậu bé với nước da vàng ệch- dấu hiệu của căn bệnh đã bước sang giai đoạn nguy hiểm nhưng đã không được điều trị trong 1 thời gian dài. 17 tuổi em khát sống và muốn được sống lắm nhưng bố mẹ nghèo đành bất lực thôi, em chẳng thể làm được gì hơn là chấp nhận cái chết đến với mình dù đang ở độ tuổi đẹp nhất.

Bố mẹ nghèo cho con đi viện với tài sản là ít quần áo đựng trong bao màu vàng.
Bố em, anh Lý Văn Thuận cho biết trong túi chỉ có 40.000 đồng.

Mẹ của em cũng nức nở khóc khi được hỏi về tiền chữa trị cho con.

Hỏi về việc cho Dũng đi viện chữa trị, ngồi kế bên bố mẹ của em chỉ bưng mặt khóc nức nở với tất cả tài sản, vốn liếng là chiếc bì to đùng đựng vài ba bộ quần áo và bịch bỉm của một người nhà bệnh nhân vừa cho. Gạt nước mắt anh Lý Văn Thuận cho biết: “Nhà có cái gì thì mang hết đi cả đây, bình thường ăn cũng thiếu nên không đi viện được”.

Nói rồi anh lại cúi gằm mặt, tay vẫn ôm chặt chiếc bì to sụ với 40.000 đồng trong túi. Con bệnh đã ở mức báo động, vậy nhưng bố mẹ chỉ biết ngồi nhìn với những giọt nước mắt sợ hãi. Chứng kiến cảnh này, ThS. BS Vũ Hải Toàn – Phó giám đốc Trung tâm Thalassemia, Viện Huyết học – Truyền máu TW lại càng sốt ruột bởi tình trạng bệnh của Dũng đã nguy hiểm lắm rồi:

“Bạn Dũng này được chuyển từ bệnh viện tỉnh xuống đây trong tình trạng rất nặng, do hiện tượng tan máu nhưng đã không được điều trị. Phương pháp chữa trị cho bạn ấy bây giờ là phải trao đổi huyết tương.

Về bên ngoài mọi người có thể thấy đó là da của bạn ấy rất vàng, nguyên nhân là do máu làm tăng Bilirubin, chính màu vàng ấy nếu không điều trị ngay sẽ ngấm vào thần kinh nguy hiểm đến tính mạng. Với căn bệnh này bệnh nhân phải được đi điều trị thường xuyên nhưng với Dũng thì đã 4 năm nay không đến viện, lần này là quá nặng rồi mới xuống đây.

Dũng cần phải trao đổi huyết tương với những chi phí nằm ngoài bảo hiểm nhưng gia đình không có khả năng.

Về chi phí chữa bệnh thì huyết tương được bảo hiểm chi trả, tuy nhiên bộ kít (bộ lọc) trị giá 6 triệu đồng chỉ được bảo hiểm chi trả một nửa tức là 3 triệu đồng, còn lại gia đình phải trả 3 triệu. Với mỗi một bộ lọc đó chỉ sử dụng được 1 lần duy nhất, phải lọc nhiều lần tức là phải dùng nhiều các bộ khác nhau”.

Ngoài những thông tin chuyên môn về việc chữa bệnh cho Dũng, bác sĩ Toàn cũng cho biết thêm sáng nay khi bệnh nhân vào viện hoàn toàn không có gì, tiền ký quỹ mượn áo người nhà là 200.000 đồng cũng không có. Hiện bệnh viện đã phát phiếu ăn miễn phí cho người nhà bệnh nhân, còn tiền để điều trị đang đi kêu gọi những tấm lòng hảo tâm giúp đỡ.

Không còn nhiều thời gian cho em, đến lúc này thì chúng tôi cũng thực sự lo sợ. Xin hãy cứu em, cho em được sống để tiếp tục những dự định còn đang dở dang chưa làm được. Em kiệt quệ lắm rồi, không thể nói được nhưng hai hàng nước mắt cứ trào ra đắng ngắt. Bên cạnh là bố mẹ vẫn cứ ngồi ôm chiếc bì quần áo với tất cả những gì có được là 40.000 đồng trong túi.

Mọi đóng góp của các mạnh thường quân xin gửi về:

Anh Lý Văn Thuận (bản Tu Nim, Lệ Viễn, Sơn Động, Bắc Giang), số điện thoại: 01649818106

Hiện anh Thuận đang chăm em Dũng tại trung tâm Thalasemia, Viện huyết học truyền máu TW.

Nghệ An: Xót xa chồng bồng con nhỏ ngồi ở cửa bệnh viện xin tiền chữa bệnh cho vợ

Ngày 03 tháng 09 năm 2016
(Tổ chức từ thiện Nghệ An) Những ngày vừa qua các bệnh nhân, người nhà bệnh nhân tại bệnh viện HNĐK Nghệ An đều xót thương trước hình ảnh người đàn ông khắc khổ, tần tảo, nghèo rớt khố tay bế hai đứa con thơ dại ngồi nơi cửa ra vào để xin tiền nhập viện cho vợ.

Người chồng, người cha khốn khổ mà chúng tôi muốn nhắc đến đó là anh Nguyễn Hữu Tuấn (SN 1971) có vợ là chị Nguyễn Thị Bảy (SN 1975) trú tại xóm 2, xã Thanh Đức, huyện Thanh Chương, Nghệ An.


Hình ảnh người cha khốn khổ đến bước đường cùng phải bế con hai ngồi trước cổng ra vào để xin tiền nhập viện cho vợ.

Anh Tuấn sinh ra trong gia đình nghèo khó ở mảnh đất Thanh Chương vốn nhiều khó khăn. Từ nhỏ anh đã phải đi làm thuê kiếm cái ăn qua ngày. Vốn không được nhanh nhẹn hoạt bát như những người khác nên anh cũng chỉ biết đi làm phụ hồ, cắt cỏ thuê để mưu sinh.

Anh bảo vệ cũng góp chút tiền lương ít ỏi để giúp anh có đủ tiền nhập viện cho vợ.

Cũng vì thế mà phải đến gần 40 tuổi anh mới có được “mối tình đầu”. Một lần theo nhóm thợ trong làng ngược lên huyện Tân Kỳ làm thuê, anh quen và đem lòng yêu chị Nguyễn Thị Bảy - vợ anh bây giờ. Cùng cái cảnh nghèo khó, cùng ở cái tuổi quá lứa lỡ thì nên hai anh chị đến với nhau như một sự sắp đặt của số phận.

Năm 2010, mối tình muộn mằn giữa anh chị nên duyên vợ chồng. Ngày lễ vu quy của họ đơn sơ, không mâm cao cỗ đầy, không rước dâu…mà chỉ là bữa cơm giữa hai gia đình ngồi lại với nhau.

Chẳng bao lâu sau ngày cưới, thì niềm vui như vỡ òa khi chị Bảy biết tin mình mang thai đứa con đầu lòng. Biết mình sắp được làm cha, anh Tuấn lại càng vui mừng gấp bội. Anh cố gắng làm lụng không quản ngày đêm chỉ mong sao có thêm chút tiền để lo cho vợ và đứa con đầu lòng của mình.

Người cha với hai đứa trẻ thơ lấm lem trước cửa bệnh viện khiến không ít người rơi nước mắt. Mọi người khi đi ngang qua để cố gắng giúp đỡ người cha, người chồng khốn khổ.

Nhưng trong quá trình mang thai đến thời kỳ chuẩn bị sinh thì chị Bảy không may bị ngộ độc thức ăn phải nhập viện cấp cứu. Lúc chị được chuyển đến bệnh viện thì các bác sĩ phải mổ đẻ cho chị vì tình hình quá nguy cấp.

Lúc đón đứa con đầu lòng anh như chết lặng khi các bác sĩ thông báo vợ anh bị bệnh suy tim, gan to ... cần phải điều trị, phẫu thuật mới có thể đảm bảo được sức khỏe. Nếu không được phẫu thuật thì có thể nguy hiểm đến tính mạng.

Hai mẹ con 1 suất cơm từ thiện, chị đút cho con gái ăn no rồi mới dám ăn phần cơm còn lại.
Bế hai con nhỏ xin tiền chữa bệnh cho vợ

Cũng vì cái nghèo cái khó, anh đành đưa vợ về nhà điều trị bằng thuốc chứ không dám để lại bệnh viện chữa trị vì chi phí điều trị quá cao.

“Về nhà điều trị tiền thuốc cũng hết gần 800.000 đồng/1 tháng. Nhà có khi không có gạo ăn nhưng anh ấy vẫn đi vay mượn tiền để mua thuốc cho tôi. Nói các anh không tin chứ nhiều lần tôi phải nhịn không uống thuốc để anh lấy tiền mua gạo cho các con ăn”, chị Bảy nghẹn ngào.



Nhờ sự giúp đỡ của mọi người anh đã có tiền nhập viện cho vợ, nhưng anh phải để vợ ở lại bệnh viện 1 mình cùng 2 đứa con thơ rồi lại tất tả về nhà lo cho con gái đầu đang gửi ở nhà hàng xóm.

Nhờ sự giúp đỡ của mọi người anh đã có tiền nhập viện cho vợ, nhưng anh phải để vợ ở lại bệnh viện 1 mình cùng 2 đứa con thơ rồi lại tất tả về nhà lo cho con gái đầu đang gửi ở nhà hàng xóm.

Trong quãng thời gian này, chị Bảy căn bệnh có đỡ đi chút ít nên có thêm hai con nữa. Đứa lớn là Nguyễn Thị Châu (5 tuổi), hai đứa sau Nguyễn Thị Loan (2 tuổi) và Nguyễn Hữu Lâm (7 tháng tuổi). Thêm hai đứa con càng khiến gia đình anh lâm rơi vào cảnh túng quẫn trăm bề. Một mình chị Bảy ở nhà chăm sóc cho các con, còn anh Tuấn thì bươn chải khắp nơi để kiếm cái ăn qua ngày.

Người cha với hai đứa trẻ thơ lấm lem trước cửa bệnh viện khiến không ít người rơi nước mắt.

Rồi sóng gió lại một lần nữa đổ xuống mái ấm của đôi vợ chồng nghèo khó đến khốn cùng. Chị Bảy lại lên cơn đau tim, khó thở, tức ngực chị được chuyển thẳng xuống bệnh viện HNĐK Nghệ An cấp cứu. Lúc này khi chuyến xe dừng trước cổng bệnh viện cũng là lúc trong người anh Tuấn không còn một đồng nào.

Chị Bảy lục tìm trong gói tư trang là chiếc bao tải cũng chẳng có vật gì đáng giá.

Vợ được cấp cứu xong, các bác sĩ yêu cầu nhập viện để điều trị. Thế nhưng, anh lắc đầu ngao ngán bảo với bác sĩ chắc phải đưa vợ về quê để nuôi, chứ ở bệnh viện thì không có tiền mà chữa trị.

Hai tay anh bế theo hai đứa con nhỏ là cháu Nguyễn Thị Loan (2 tuổi) và Nguyễn Hữu Lâm (7 tháng tuổi) và bắt đầu anh lục trong “tư trang” của mình là chiếc bao tải đựng phích nước, ít quần áo cũ, lô gạo ... mà không có lấy một xu dính túi để nhập viện cho vợ.

Nhưng suy đi tính lại, lỡ đưa vợ xuống viện rồi về cũng không có tiền mà về. Rồi đến bước đường cùng anh đành phải bế theo hai con ra cửa ra vào để xin tiền nhập viện cho vợ.

Trước hoàn cảnh của anh, nhiều người đã chung tay giúp đỡ để anh có đủ tiền nhập viện cho vợ. Tại đây khi đưa người nhà đến bệnh viện thì hầu hết các gia đình đều lâm vào cảnh khó khăn thiếu thốn, đến như anh bảo vệ, cô y tá, điều dưỡng cũng góp chút tiền lương của mình để giúp đỡ anh và gia đình.

Nhờ sự cưu mang đùm bọc của mọi người chị Bảy và 2 con có được ít quần áo cũ để mặc, đứa trẻ 7 tháng tuổi không còn phải quấn trong tấm tã, con gái cũng có được bộ quần áo.

Nhiều người không có thì về nhà lấy ít quần áo cũ để giúp cho các con của anh. Người đàn ông chai sạm trước nắng gió cuộc đời đã bật khóc khi nhận được sự giúp đỡ của mọi người.

Khi vợ được nhập viện, anh nuốt nước mắt để hai đứa con thơ ở lại bệnh viện với vợ để trở về nhà lo cho đứa con gái đầu mới lên 5 đang gửi ở nhà hàng xóm. Chị Bảy một mình ở lại bệnh viện vừa lo cho bản thân và hai đứa con thơ mà không có một người nhà nào chăm sóc.

Hai đứa trẻ thơ ngoan ngoãn nằm bên cạnh mẹ.

“Gia đình hai bên cũng không còn anh em, nên khi đưa em xuống viện anh ấy phải gửi con gái đầu ở nhà cho hàng xóm. Anh bảo về đi vay tiền rồi sẽ bế con xuống mà đến bây giờ vẫn chưa thấy anh quay lại. Có lẽ anh vẫn chưa vay được tiền”, chị Bảy nói trong nước mắt.

Hiện tại chị Bảy và hai con ở bệnh viện sống bằng những suất cơm, cháo tình thương của bệnh viện hỗ trợ. Thương chị một mình ở bệnh viện lại một nách hai con thơ nên người nhà bệnh nhân tại đây cũng thay phiên nhau giúp chị lo cho các con. Người bớt cho chị ổ bánh mì, người giúp cho đứa trẻ thơ hộp sữa. Đêm đêm khi chúng khóc thì họ lại giúp chị giỗ dành các con.

Chúng lặng lẽ bên mẹ mình, như một nguồn động lực giúp mẹ trong cuộc chiến với bệnh tật.

“Chúng tôi đi viện đã thấy khổ trăm bề rồi mà nhìn nó “chị Bảy - PV) mà không cầm nổi nước mắt. Nếu không được cho quần áo thì hai đứa con cũng không có nổi cái tã để mà thay. Trong khoa này ai cũng thương, cũng chung tay giúp nó một phần. Cũng là cái tình cái nghĩa con người với nhau. Chúng tôi cũng cùng cái cảnh nghèo khổ cả nên chỉ giúp được bấy nhiêu thôi. Cũng mong các nhà hảo tâm rộng tay giúp đỡ để nó có thể được điều trị để sống mà chăm sóc cho mấy đứa con thơ nữa”, bà Trần Thị Thanh (SN 1956) người nhà một bệnh nhân trong phòng chia sẻ.

Nhìn hai đứa trẻ thơ ngoan ngoãn ăn từng thìa cơm, bát cháo tình thương một cách ngon lành, chúng hồn nhiên, ngoan ngoãn như biết mẹ chúng đang đau nên không dám quấy khóc. Người mẹ nhường cho con ăn suất cơm, chờ đến khi nó ăn no rồi chị mới dám ăn. Khi mẹ đang ăn, đứa lớn bi bô hỏi: Mẹ ơi bố đâu rồi! Thấy mẹ lặng lẽ không trả lời nó cũng chẳng dám hỏi gì thêm. Mẹ nó lòng cũng như có lửa đốt vì hai hôm nay không có tin tức gì của chồng.


Gia đình ở quê thì xuống cấp.

Giấy chứng nhận hộ nghèo.

Hiện tại chị Bảy đang được điều trị tại phòng 612, khoa Tim mạch bệnh viện HNĐK Nghệ An. Bệnh tình của chị đang chờ được các bác sĩ hội chẩn mới có phương án điều trị tiếp theo.

Trao đổi với phóng viên ông Nguyễn Hữu Vĩnh - Chủ tịch UBND xã Thanh Đức, huyện Thanh Chương cho biết: Hoàn cảnh của gia đình anh Tuấn, chị Bảy thuộc diện đặc biệt khó khăn của xã. Anh Tuấn cũng không được nhanh nhẹn như người bình thường, chị Bảy thì thường xuyên đau ốm nên cuộc sống rất khó khăn. Chúng tôi cũng đang tạo mọi điều kiện để cố gắng giúp đỡ gia đình như ưu tiên hưởng các chế độ chính sách, hộ nghèo, khi chị Bảy đi chữa bệnh ...

Mọi đóng góp của các nhà hảo tâm xin gửi về:

Chị Nguyễn Thị Bảy, xóm 2, xã Thanh Đức, huyện Thanh Chương, Nghệ An, điện thoại: 01235357487

Bắc Ninh: 3 anh em nheo nhóc sống cùng ông bà ngoại bệnh tật khi mẹ chết, bố bỏ đi

Ngày 28 tháng 08 năm 2016
(Tổ chức từ thiện Bắc Ninh) Hoàn cảnh bi đát đó là của gia đình bà Nguyễn Thị Thuận, thôn Doãn Thượng, xã Xuân Lâm, huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh. Chúng tôi đến thăm gia đình vào một ngày mưa to gió lớn, men theo con ngõ nhỏ vào căn nhà lụp xụp, ẩm thấp là nơi ở của ông bà và 3 người cháu. Trong nhà chẳng có nổi một thứ gì đáng giá cỡ trăm ngàn ngoài cái bàn nhựa để uống nước, thậm chí không có nổi một chiếc giường để nằm.

Cả gia đình gồm 2 ông bà tàn tật cùng 3 cháu sống nheo nhóc trong căn nhà ẩm thấp, lụp xụp

Gặp chúng tôi, bà Thuận òa khóc, nghẹn ngào: “Xin cô hãy giúp lấy các cháu, chúng nó khổ lắm cô ơi, mẹ cháu mới bị chết cách đây nửa năm vì đứt mạch máu não khi đang đi làm công nhân, bố cháu bỏ đi từ khi chúng còn nhỏ…”

Hoàn cảnh bi thương trôi theo nước mắt kể cho người đời, xót xa, cay cực và tuyệt vọng của người bà bất lực vì tương lai khó nuôi nổi các cháu của mình.

Bà Thuận tâm sự, vào một ngày gần cuối năm 2015, nhận được tin con gái đột tử khi đang đi làm công nhân ở một công ty may gần nhà, bà sốc và suy sụp.

Vốn đã mang trong mình căn bệnh động kinh, từ khi con gái mất, bệnh của bà ngày càng trở nặng. “Người đầu bạc khóc kẻ đầu xanh” đau đớn đến tột cùng nhưng bà vẫn cố gượng sống để lo và chăm sóc cho 3 đứa cháu và người chồng tàn tật.

Tài sản chẳng có gì đáng giá ngoài bộ bàn ghế nhựa

Bà tiếp tục câu chuyện với tôi trong tiếng nấc nghẹn ngào cùng với 2 hàng nước mắt đang chảy dài xuống khóe miệng. Từ ngày mẹ cháu mất, cuộc sống gia đình tôi đảo lộn vì mẹ cháu là lao động chính trong nhà. Biết ông bà không có tiền, anh trai cháu đã phải nghỉ học ở lớp 6, nhường phần đi học cho các em. Để có tiền mua sách vở cho em, anh cháu đã đi xách vữa thuê để đỡ đần bà.

“Tôi thương cháu vô cùng vì là bà ngoại nhưng không lo được cho các cháu, lòng tôi day dứt lắm, nhưng tôi già rồi, lại bệnh tật, chẳng làm được gì. Ông cháu thì bị tai nạn lao động, cụt cả bàn tay phải. Giá như có thêm sức khỏe để tôi làm phần việc đó thay để cháu được đến trường như các bạn cùng trang lứa…”.

Mẹ mất cách đây gần 1 năm vì đột tử, chiếc bàn gấp được trưng dụng làm bàn thờ cho mẹ các em

Xót cháu, muốn cho cháu đi học hết cấp 2 để có cái bằng xin làm công nhân nhưng chẳng còn cách nào. Người ông thì mất khả năng lao động, thu nhập gia đình nếu chỉ trông vào sào ruộng thì không thể sống nổi. Dù muốn làm nhiều việc để có đồng mua thức ăn cho các cháu nhưng lực bất tòng tâm. “Nếu như tôi không bị bệnh, tôi chưa già yếu thì có phải tôi lo được cho các cháu không?” bà Thuận mủi lòng

Ngồi bên bà ngoại, hai cô bé sinh đôi rơm rớm nước mắt mỗi khi kể về cha mẹ. Sinh ra và lớn lên trong sự thiếu thốn tình thương của cha mẹ, không còn nhớ cha mình là ai, rồi một ngày mẹ em sớm ra đi để 3 anh em phải sống côi cút.

Trao đổi với chúng tôi, ông Nguyễn Kim Cần, Bí thư chi bộ thôn Doãn Thượng, cho biết: “Gia đình bà Nguyễn Thị Thuận là một trong những hộ nghèo của xã. Thương hoàn cảnh của gia đình, xã cũng làm đề nghị lên trên và được Nhà nước hỗ trợ 2 cháu nhỏ với số tiền 200 nghìn/ tháng. Cũng thương hoàn cảnh các cháu lắm nhưng bà con nơi đây cũng chỉ giúp đỡ và hỗ trợ được phần gọi là rất nhỏ”.

Gần đây, thương cảm với tình cảnh của các cháu, vị sư trụ trì chùa Long Vân, thầy Thích Thánh Xuân giúp đỡ ít nhiều nhưng ngặt nỗi, nhà chùa cũng nghèo nên sự hỗ trợ chẳng được bao nhiêu.

Cậu anh cả đã phải nghỉ học từ năm lớp 6 để tiết kiệm tiền cho 2 em gái sinh đôi đi học, nhưng tương lai của 3 đứa trẻ chẳng biết sẽ ra sao khi ông bà ngoại không còn nữa

Chứng kiến tận mắt hoàn cảnh của gia đình, chúng tôi không cầm nổi nước mắt. Văng vẳng bên tai chúng tôi là lời của cháu bé: “Mẹ cháu chết rồi, chúng cháu chỉ còn có ông bà thôi. Xin các cô, các chú giúp anh trai cháu đi học, giúp ông bà cháu khỏe mạnh sống với chúng cháu”.

Cô cháu gái nhỏ tiếp tục câu chuyện trong tiếng nghẹn nức nở rồi im lặng nhưng chỉ ít phút sau, lại thấy tiếng cháu nô đùa. Không biết có phải cháu còn quá bé để cảm nhận nỗi đau hay bởi đã đến tận cùng nỗi đau, cháu đã không còn đau nữa?

Một khoảng không trống đến lạnh người khi tận mắt chứng kiến 3 đứa trẻ thơ và ông bà tội nghiệp trong một ngôi nhà tồi tàn, dột nát. Rồi đây, họ sẽ sống thế nào? Họ còn lại gì ngoài nỗi đau, nước mắt và điều gì sẽ đến với họ nếu như không có những tấm lòng hảo tâm giúp đỡ?

Mọi đóng góp của các nhà hảo tâm, tấm lòng nhân ái xin gửi về:

Bà Nguyễn Thị Thuận, thôn Doãn Thượng, Xã Xuân Lâm, Thuận Thành, Bắc Ninh. Điện thoại: 01632254198.

Hải Dương: Vợ và 3 con lặng nhìn chồng nguy kịch vì bệnh viêm cơ tim

Ngày 21 tháng 08 năm 2016
(Tổ chức từ thiện Hải Dương) Đã hơn 1 tuần chữa trị với số tiền lên đến hơn 200 triệu đồng khiến cho chị Ly kiệt quệ và vật vã. Chồng bị viêm cơ tim biến chứng sốc tim kèm rối loạn nhịp tim phức tạp nên phải dùng đến phương pháp phổi tim nhân tạo với chi phí đắt đỏ và anh đã đang đáp ứng được tốt nhưng chị lại chấp nhận đầu hàng vì không thể lo tiếp được.

Phát hiện viêm cơ tim, sốc tim, rối loạn nhịp tim phức tạp khiến anh Việt phải cấp cứu tại khoa Hồi sức tích cực của bệnh viện Bạch Mai.

Liên tục gạt nước mắt với cái giọng nghẹn lại, cứng nhắc như có ai chặn ngang cổ, người phụ nữ Trần Thị Khánh Ly ngồi trước mặt chúng tôi trong văn phòng khoa Hồi sức tích cực – Bệnh viện Bạch Mai không nói nên lời bởi nỗi đau đớn đang ập đến quá lớn. Chồng chị là anh Nguyễn Văn Việt bất ngờ phát hiện bị viêm cơ tim, biến chứng sốc tim kèm rối loạn nhịp tim phức tạp nên phải nhập viện cấp cứu từ hôm 11/8 hiện vẫn đang trong trạng thái hôn mê sâu. Lo lắng và sợ hãi, chị Ly như ngồi trên đống lửa bởi anh phải dùng đến phương pháp tim phổi nhân tạo với chi phí quá lớn.

Chị Ly vợ anh đau đớn và lo sợ chồng chết.

“Bệnh nhân có dấu hiệu mệt mỏi, khó thở từ ngày 6/8 nhưng đến ngày 11/8 mới vào viện cấp cứu và cùng trong ngày đó được chuyển lên khoa Hồi sức tích cực luôn vì tình trạng đã nguy cấp lắm rồi.

Bệnh nhân được chẩn đoán viêm cơ tim, biến chứng sốc tim kèm rồi loạn nhịp tim phức tạp và đã sử dụng nhiều loại thuốc hỗ trợ nhưng không hiệu quả và có nguy cơ tử vong cao nên biện pháp cuối cùng là phải sử dụng đến phương pháp tim phổi nhân tạo để máy thay thế cái tim trong lúc tim ốm không hoạt động được. Với việc sử dụng phương pháp này thì rất tốn kém, chi phí khoảng 120 triệu đồng/quả lọc chưa kể thuốc men kèm theo”.

Đã sử dụng nhiều loại thuốc hỗ trợ nhưng không ăn thua nên anh Việt phải dùng biện pháp tim phổi nhân tạo với chi phí đắt đỏ.

Là người điều trị trực tiếp cho anh Việt, bác sĩ Bùi Văn Cường trải lòng về tình hình bệnh nhân cũng như thể hiện sự lo lắng và ái ngại trước hoàn cảnh của gia đình. Hiện anh Việt đang đáp ứng tốt và có nhiều khả năng cứu sống được nhưng chị Ly thì kiệt quệ quá rồi và không thể cố thêm được nữa nên đang chần chừ có suy nghĩ cho chồng về nhà.

Đau đớn, khóc đến lặng người, mãi chị Ly mới nói được với chúng tôi: “Chồng bệnh thế chị chẳng còn hồn vía gì cả, mọi người ai cũng động viên còn nước thì còn tát nên chị cứ lao mình theo nhưng sức chị có hạn, chị không thể hỏi vay ai được tiền tiếp em ạ. Trong lúc này chị thấy mình vô dụng và bất lực quá, chị muốn cứu chồng chị nhưng chị phải làm gì đây, chị không biết nữa”.

Chi phí 1 quả lọc lên đến 120 triệu đồng.

Thương chồng, nghĩ đến 3 đứa con chị Ly lại càng xót. Bé Khoa 8 tuổi, bé Linh 4 tuổi và bé Minh mới lên 2, cả 3 chúng nó đều hỏi bố với ánh mắt ngơ ngác đi tìm khi hơn 1 tuần nay không thấy bố về. Chị bảo hôm qua trở về nhà để hỏi vay tiền, cả 3 đứa nó khóc lặng đòi đi tìm bố khiến chị đau như có ai cầm dao cứa. Đành phải nói dối bố đi làm mấy bữa nữa bố về, chị lại ngậm ngùi gạt nước mắt theo chuyến xe muộn lên với chồng mà trong lòng ngổn ngang, bề bộn.

Không nghĩ được cách nào cứu chồng, chị Ly quay sang trách số phận sao không bắt chị bị bệnh vì chị có thẻ bảo hiểm, còn chồng thì không có.

Không nghĩ ra được cách nào cứu chồng, chị Ly quay sang trách số phận sao không để chị bị bệnh thay bởi lí do nghe đắng xót. Chị có bảo hiểm thất nghiệp còn dùng được 3 tháng nữa, còn anh thì lại không nên mọi chi phí cứ thế đội lên nhiều.

Hiện tại anh đang đáp ứng được tốt và có nhiều hi vọng cứu sống.

“Trước đây chị có đi làm công nhân nhưng công ty ít việc nên chị phải nghỉ, nhưng họ làm cho chị 1 bảo hiểm thất nghiệp, còn anh ở nhà sửa chữa xe máy, đợt mua bảo hiểm thì chủ quan nghĩ mình không sao nên tiết kiệm mấy trăm nghìn đó bảo để mua sữa cho con. Không ngờ giờ bệnh tật đến như thế này mới thấy hối hận thì đã quá muộn rồi em ạ”.

Tuy nhiên chị Ly lại không thể lo được tiếp kinh phí chữa trị.

Chị Ly tiếp tục trải lòng với nhiều suy nghĩ đang lẫn lộn trong đầu. Sốt ruột và nơm nớp, chị sợ anh sẽ tuột khỏi tay của mẹ con chị bất cứ lúc nào nhưng để nghĩ ra được cách nào cứu chồng thì chị bất lực. Nghèo khổ cộng với nỗi đau khiến con đường phía trước mặt chị toàn 1 màu đen không lối thoát và chị sợ hãi, run run đến độ loạng choạng không đứng được vững khi vừa chỉ thoáng suy nghĩ sẽ kí vào giấy cho chồng về nhà.Đầu chị trống rỗng, nhìn qua tấm cửa kính phòng bệnh chị muốn lao vào ôm lấy anh, giục anh dậy để về nhà bởi 3 đứa con thơ đang gọi...

Mọi đóng góp của các nhà hảo tâm xin gửi về:

Chị Trần Thị Khánh Ly (thôn Bình Phiên, xã Ngọc Liên, huyện Cẩm Giàng, tỉnh Hải Dương), Số ĐT : 01664512558

Hiện chị Ly đang chăm sóc anh Việt tại tầng 4, khoa Hồi sức tích cực, BV Bạch Mai.

Hà Tĩnh: Nghịch cảnh của người đàn ông 2 lần bị chấn thương sọ não

Ngày 13 tháng 08 năm 2016
(Tổ chức từ thiện Hà Tĩnh) Tranh thủ buổi đêm khi các con đã ngủ, vợ chồng anh Quý chị Hồng lại chở nhau đi bắt cua để có thêm thu nhập. Nhưng tai họa bất ngờ ập xuống khi một chiếc xe máy đâm lại từ phía sau khiến anh Quý bị chấn thương sọ não nặng phải trở ra cấp cứu tại bệnh viện Việt Đức, còn chị Hồng cũng bất tỉnh lúc đó.

Bị xe máy đâm vào từ phía sau làm anh Quý bay người đập vào cột bê tông ven đường dẫn đến chấn thương sọ não.

Câu chuyện về tai nạn của anh Quý khi đang đi bắt cua tại xóm Đông Nam, xã Thường Nga, huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh và sự trở lại bệnh viện Việt Đức lần thứ 2 trong tình cảnh bất đắc dĩ khiến cho các bác sĩ khoa Phẫu thuật thần kinh 2 của bệnh viện thấy vô cùng trăn trở. Thương cho bệnh nhân đã đành, nhìn chị Hồng lại càng thắt ruột khi người vợ nhỏ bé ấy cứ héo mòn, queo quắt từng ngày. Không còn cả tiền ăn, được sự trợ giúp của mọi người chị mua 3 gói xôi giá 5.000 đồng/gói để ăn cả ngày cầm cự sức khỏe cho khỏi gục xuống.

Chị bảo: “Tiền không có, mà chồng mình thì nằm đó nên không có tâm trạng nào cả. Hơn 3 tháng đi chăm chồng, mình không bao giờ có cảm giác đói đâu, cứ thấy người lả lả đi là biết phải ăn thôi. Mình cũng tự động viên mình đấy, chồng đã thế rồi mình mà làm sao thì 2 con nhỏ biết trông vào ai, rồi anh ấy cũng trông vào ai nên phải cố gắng”.

Tính mạng của anh đang hết sức nguy kịch nếu như không được chữa trị tiếp.

Nén nỗi đau, người phụ nữ bé nhỏ ấy trở nên mạnh mẽ làm chỗ dựa cho chồng và 2 đứa con thơ với hi vọng mong manh ngày nào đó chồng sẽ khỏe lại trở về nhà. 3 tháng đi hết các bệnh viện từ bệnh viện Việt Đức, bệnh viện Nhiệt Đới TW, trở về bệnh viện đa khoa tỉnh Hà Tĩnh rồi lần này lại trở ra Việt Đức, chị kiệt quệ dần khi mọi cửa vay tiền đều đã đóng lại. Số nợ hiện đã lên đến hơn 200 triệu nên chẳng ai có thể cho chị vay được tiếp vì sức người đàn bà nhỏ lại làm nông nghiệp biết đến bao giờ mới có thể trả được?.

Chị Hồng nghẹn ngào kể chuyện không vay được tiền để cứu chồng.
Nghẹn giọng, vừa tủi thân, vừa ngượng ngùng, chị kể lại tai nạn xảy ra: “Hôm ấy là 18.5 sau khi cả nhà đã ăn tối và hai con lên giường đi ngủ, vợ chồng mình chở nhau đi bắt cua ở gần nhà. Đang đi thì có một chiếc xe máy lao lại từ phía sau khiến cả hai vợ chồng mình ngã xuống không biết gì nữa. Mình nhớ lúc lơ mơ tỉnh lại thì thấy mọi người hô nhau cho chồng mình đi viện bởi tình trạng nguy kịch lắm rồi”.

2 đứa con ở nhà còn nhỏ, đứa lên 4 đứa lên 2 đang mong chờ bố mẹ về từng ngày.

Bị chấn thương nặng và còn bị nhiễm trùng viêm màng não, tình trạng của anh Quý còn nan giải hơn khi anh bị ngã từ trên giường xuống đất trong thời gian nằm điều trị tại bệnh viện tỉnh nên lần này phải khẩn cấp trở lại Việt Đức.

Lần thứ 2 tiếp nhận bệnh nhân trong tình cảnh bất đắc dĩ, bác sĩ Vũ Quang Hiếu - Khoa phẫu thuật thần kinh 2, Bệnh viện Việt Đức đã có những chia sẻ: “Bệnh nhân trở lại viện, ai cũng hi vọng có lẽ là vết thương ở đầu đã ổn rồi và quay trở lại ghép mảnh xương sọ nào ngờ tổn thương lại càng nặng nề hơn vì bệnh nhân ngã từ trên giường xuống mà lại ngã đúng vùng tổn thương.

Bệnh nhân đến với chúng tôi là bị chấn thương sọ não do tai nạn giao thông, sau thời gian nằm ở hồi sức, thở máy và bị nhiễm trùng viêm màng não nên phải chuyển sang bệnh viện Nhiệt Đới để điều trị. Sau đó họ đã quay lại bệnh viện thử lại không còn thấy nhiễm trùng nữa, vết mổ nó xẹp rồi nhưng còn 1 vết mà chúng tôi nghi ngờ là bị rò nên quyết định chưa thể ghép được xương vì vậy mà đã cho bệnh nhân về bệnh viện phục hồi chức năng ở tỉnh Hà Tĩnh. Tại bệnh viện tuyến tỉnh,bệnh nhân không may bị ngã từ trên giường xuống và càng không may hơn là ngã đúng ở chỗ tổn thương gây chảy máu và rò tủy ra khiến tình trạng nhiễm trùng và viêm màng não trở lại nên phải chữa trị từ đầu.

Khi bệnh nhân được đưa ra đây, ngay ngày hôm qua chúng tôi đã phải tiến hành mổ cho bệnh nhân và hiện bệnh nhân đang ở phòng cấp cứu, phải thở máy, tình trạng nặng và xác định chữa lâu dài và rất tốn kém”.

Ánh mắt đầy ám ảnh của anh Quý. Mới 29 tuổi đầu, có khi nào anh phải bỏ cuộc vì không có điều kiện chữa trị tiếp.

Biết chồng đang nguy kịch và phải chữa trị lâu dài nên chị Hồng lại càng nóng ruột như ngồi trên đống lửa. Không vay ai được tiền, chị bất lực nhưng không cam tâm nhìn chồng chết bởi bác sĩ bảo hi vọng vẫn còn nhiều. 200 triệu đã đi vay và số tiền điều trị sẽ còn tăng lên nhiều nữa, chị nghẹn lại bảo: “Tính ra không biết sẽ là bao nhiêu đêm đi bắt cua cho đủ mà người thì chẳng biết có còn lành lặn nữa không?” Nghe chị nói chúng tôi ai cũng nghẹn lại… Câu trả lời có lẽ sẽ là cả đời đi bắt cua nhưng chị sẽ không trả hết !.

Mọi đóng góp của các nhà hảo tâm xin gửi về: Chị Trần Thị Hồng (xóm Đông Nam, xã Thường Nga, huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh) số điện thoại: 01696789166.

Hiện chị Hồng đang chăm chồng tại khoa Phẫu thuật thần kinh 2, bệnh viện Việt Đức